Sáng nay mở báo Tuổi trẻ ra đọc, lướt qua các tựa đề trên trang
1 thấy có bài: “Miều thờ quan và ngôi trường mang tên giám đốc Sở”. Ban đầu, mình
chứ ngỡ đây là loại bài phê phán, chống tiêu cực vì bây giờ nghe thấy chữ
“quan” ‘ là hay nghĩ đến đến mấy vụ tiêu cực. Tò mò mở ngay trang 18 đọc và mới
vỡ lẽ đây là một phóng sự trong mục “Chuyện ấy bây giờ” của tác giả Nguyên
Linh. Càng đọc mình càng thấy thấm thía và cảm động về một câu chuyện có thật ở
vùng Phá Tam Giang, khi người dân ở xã Quảng Công, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên
- Huế đã lập miếu thờ một “ông quan” có tên là Phan Thế Phương, nguyên là giám đốc
Sở Thủy sản Thừa Thiên - Huế, người đã lặn lội cùng người dân vùng phá Tam Giang và bày cách cho
họ nuôi tôm, nuôi cá để đến bây giờ cả vùng
đó dân sung túc, ấm no. .Người dân ở đây coi ông là “Thành hoàng” nên đã lập đền thờ ông ngày ngoài hồ tôm. Hơn thế
nữa, đúng dịp kỷ niệm 22 năm ngày mất của ông, người dân khắp vùng Phá Tam
Giang kéo về xã Quảng Công để chứng kiên Lễ tuyên bố đặt tên và khánh thành cổng
trường mang tên Phan Thế Phương. Ông hiệu trưởng ở đây kể lại rằng: “Người già
kể cho người trẻ, cô giáo kể cho học sinh, hình ảnh của một ông giám đốc sở đã
trở thành vị cứu tinh của người dân đầm phá. Chuyện một ông quan không quản ngại
khó khăn, lặn lội về vùng quê nghèo khó, mang theo khát vọng giúp người dân nghèo
đổi đời, đã trở thành giáo án sinh động, là gương sáng mà thầy trò noi theo”.
Cũng cần nói đến một chút về ông “quan” này: Ông Phương tham gia
cách mạng từ năm 1945, từng giảng dạy tại khoa Thủy sản - Trường Đại học Nông
nghiệp I, vào Đảng từ năm 16 tuổi, ông làn Giám đốc sở Thủy Sản Thừa Thiên - Huế
từ năm 1983, ông mất do tai nạn giao thông năm 1991 trên đường đi công tác miền
Nam tìm hướng đi cho xuất khẩu thủy sản. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng
Lao động thời kỳ đổi mới vào năm 2003. Được tin ông mất, người dân đau đớn như
mất người thân, hôm tiến đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng, có hàng vạn người dân
chài vùng đầm phá Tam Giang lặn lội từ sớm lên Huế để tiễn biệt ông và chưa có đám
tang của vị lãnh đạo cấp tỉnh nào đông đên như vậy.
Làm quan như vậy mới đúng nghĩa là “quan”, quan của dân, vì dân, nói “chính trị”
một chút thì đó là một người Cộng sản chân chính, chứ không như những ông quan
xa dời dân, hách dịch, nhũng nhiễu, miệng nói toàn điều hay mà toàn làm trái, làm
bậy. Người dân vùng đầm phá Tam Giang và cả tỉnh Thiên Huế có thể tự hào về một
người lãnh đạo như vậy, không như một vị cựu Bí thư cũng của tỉnh này đã nghỉ hưu,
từng gây tai tiếng với tiếp viên trong nhà hàng, rồi giả mạo thành tích, cướp công
người khác để được phong anh hùng, vừa bị phanh phui cách đây không lâu. Những ông
“quan” như vậy chỉ làm cho người đời rẻ khinh và khi mất đi cũng chẳng có mấy
ai đến thắp cho nén nhang.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét