Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

Trách nhiệm và danh dự


Trong xã hội hiện nay, bên cạnh đến những khẩu hiệu cần phải có trong các phong trào được phát động để kêu gọi toàn dân thực hiện một chủ trương hay những khẩu hiệu chào mừng nhân một sự kiện hay một lễ lớn nào đó của đất nước thì mọi người cũng thường nghe nhiều đến cụm từ “hô khẩu hiệu” để chỉ những người nói suông, nói nhiều mà làm ít hoặc không làm. Và cũng trong giai đoạn mở cửa hội nhập và kinh tế thị trường, chúng ta cũng làm quen nhiều với từ “slogan” (khẩu hiệu). Nói về nó, đã  có không ít ngành, tổ chức, hãng sản xuất đã tìm ra những câu slogan khá ấn tượng cho riêng mình, chẳng hạn câu slogan của ngành du lịch VN giai đoạn 2001- 2004 là “ Việt Nam – điểm đến của thiên niên kỷ mới” hay của hãng giày Nike là “Just do it” (Cứ hành động đi)…Nhân chuyện này, trong một lần ngồi trao đổi về công việc mới đảm nhận, sau khi được bổ nhiệm chức vụ Trưởng phòng của cơ quan, cậu trưởng phòng mới này kể lại cho mình nghe chuyện, mới gợi ý cho mọi người trong phòng đề xuất câu Slogan của phòng, để lấy đó làm tiêu chí hành động trong năm và cho những năm tiếp theo. Trong nhiều  câu slogan đưa ra, mình rất tâm đắc với câu  được thống nhất cao là: “Trách nhiệm và danh dự”.
         
 “Trách nhiệm và danh dự”, câu khẩu hiệu tuy ngắn gọn nhưng bao hàm nhiều ý nghĩa. Nếu mỗi tổ chức, đơn vị và cả mỗi cá nhân trong bộ máy nhà nước, đều lấy câu khẩu hiệu này là “kim chỉ nam” cho hành động của mình thì chắc chắn sẽ có những chuyển biến tích cực trong kết quả làm việc, góp phần xây dựng bộ máy nhà nước các cấp ngày càng vững mạnh, trong sạch, chuyên nghiệp và hiện đại hơn. Khi mỗi cá nhân, thành viên của một tập thể, tổ chức đều làm việc với tinh thần trách nhiệm, luôn cố gắng vươn lên vì sự nghiệp chung, dẹp bỏ những toan tính, vụ lợi cá nhân thì tập thể đó chắc chắn sẽ là một tập thể mạnh và sạch. Ý nghĩa của câu slogan này còn được nâng lên một mức cao hơn khi mỗi người đều ý thức được trách nhiệm với công việc mà mình đảm nhiệm, nghiêm túc trong suy nghĩ và hành động của mình. Đặc biệt là đối với những người giữ vị trí lãnh đạo, việc gắn liền trách nhiệm và danh dự trong suy nghĩ và hành động của những người này có tác dụng rất lớn trong quá trình lãnh đạo tập thể do họ  đứng đầu, đạt được thành tích mang tính thực chất và có sức thuyết phục.
Thực tế hiện nay là vẫn còn những tập thể và cá nhân cán bộ, đảng viên chưa làm hết trách nhiệm; thậm chí còn để xảy ra những sai phạm nghiêm trọng mà Đảng và nhà nước đã và đang chỉ đạo xử lý kiên quyết, nghiêm minh. Vẫn còn không ít cán bộ, đảng viên, không ý thức được trách nhiệm của mình khi đang là một công chức, viên chức và cả khi giữ vị trí lãnh đạo, Họ không trọng danh dự, thể hiện ở việc nói hay nhưng không làm hoặc làm ngược lại, lòng tự trọng của họ rất thấp hoặc “cao” một cách giả tạo, việc làm của học đi ngược lại tôn chỉ, mục đích mà cơ quan đơn vị và tổ chức mà họ công tác, xa hơn là đi ngược lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ quê hương đất nước. Chính vì có những con người vô trách nhiệm, thiếu lòng tự trọng mà mới có những cán bộ, đảng viên phải ra trước vành móng ngựa, bị xử lý kỷ luật…, do vi phạm những điều Đảng viên không được làm, vi phạm pháp luật, chẳng hạn như vi phạm Luật Cán bộ công chức, và các quy định của cơ quan đơn vị và địa phương...

Một khi đã xác định được trách nhiệm cụ thể của mình thì danh dự của mỗi người sẽ được củng cố, lòng tự trọng sẽ được “nuôi dưỡng”, từ đó chiến thắng được những toan tính nhỏ nhen, vụ lợi, mang nặng chủ nghĩa cá nhân. Khi mỗi cá nhân đều có lòng tự trọng, làm việc vì danh dự không chỉ của bản thân mà còn luôn nghĩ về danh dự của tập thể mà mình gắn bó thì sẽ không có những Dương Chí Dũng, Huỳnh Thị Huyên Như, Nguyễn Đức Kiên…
Việc xác định trách nhiệm và danh dự cần được mỗi tập thể và từng con người cụ thể, nhất là cán bộ lãnh đạo khắc ghi vào trong suy nghĩ và thể hiện trong hành động của mình. Đặc biệt, với những đơn vị thuộc các lĩnh vực mang tính đặc thù, nhạy cảm như y tế, giáo dục… thì câu khẩu hiệu trên cần có thêm  câu hai chữ “lương tâm” trong cụm từ chung “trách nhiệm và danh dự”. Vì những công việc, ngành nghề của họ có họ ảnh hưởng rất lớn đến thế hệ trẻ, đến tương lai của đất nước, sinh mạng của con người. Đó cũng là “giáo đức”, “ý đức” mà dư luận đang đề cập đến rất nhiều hiện nay. Tâm huyết với công việc, nhiệm vụ luôn đi đôi với lòng tự trọng, là những “trang bị” rất cần thiết cho cán bộ, đảng viên từ cấp cơ sở đến cấp trung ương.

Cán bộ, công chức cần nêu cao tinh thần vì “danh dự và trách nhiệm”, gương mẫu đi đầu trong các chủ trương của Đảng và nhà nước. Đặc biệt phải xây dựng cho được hình ảnh người cán bộ, công chức có trách nhiệm trong phục vụ nhân dân và các tổ chức, doanh nghiệp. Một khi ai cũng xác định được trách nhiệm mà mình phải thực hiện với lòng nhiệt huyết và lòng tự trọng cao thì quá trình xây dựng một bộ máy trong sạch, vững mạnh sẽ ngày càng sớm đi đến thành công hơn.

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

MIẾU THỜ QUAN VÀ NGÔI TRƯỜNG MANG TÊN GIÁM ĐỐC SỞ

Sáng nay mở báo Tuổi trẻ ra đọc, lướt qua các tựa đề trên trang 1 thấy có bài: “Miều thờ quan và ngôi trường mang tên giám đốc Sở”. Ban đầu, mình chứ ngỡ đây là loại bài phê phán, chống tiêu cực vì bây giờ nghe thấy chữ “quan” ‘ là hay nghĩ đến đến mấy vụ tiêu cực. Tò mò mở ngay trang 18 đọc và mới vỡ lẽ đây là một phóng sự trong mục “Chuyện ấy bây giờ” của tác giả Nguyên Linh. Càng đọc mình càng thấy thấm thía và cảm động về một câu chuyện có thật ở vùng Phá Tam Giang, khi người dân ở xã Quảng Công, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế đã lập miếu thờ một “ông quan” có tên là Phan Thế Phương, nguyên là giám đốc Sở Thủy sản Thừa Thiên - Huế, người đã lặn lội  cùng người dân vùng phá Tam Giang và bày cách cho họ nuôi tôm, nuôi cá  để đến bây giờ cả vùng đó dân sung túc, ấm no. .Người dân ở đây coi ông là “Thành hoàng” nên  đã lập đền thờ ông ngày ngoài hồ tôm. Hơn thế nữa, đúng dịp kỷ niệm 22 năm ngày mất của ông, người dân khắp vùng Phá Tam Giang kéo về xã Quảng Công để chứng kiên Lễ tuyên bố đặt tên và khánh thành cổng trường mang tên Phan Thế Phương. Ông hiệu trưởng ở đây kể lại rằng: “Người già kể cho người trẻ, cô giáo kể cho học sinh, hình ảnh của một ông giám đốc sở đã trở thành vị cứu tinh của người dân đầm phá. Chuyện một ông quan không quản ngại khó khăn, lặn lội về vùng quê nghèo khó, mang theo khát vọng giúp người dân nghèo đổi đời, đã trở thành giáo án sinh động, là gương sáng mà thầy trò noi theo”.
Cũng cần nói đến một chút về ông “quan” này: Ông Phương tham gia cách mạng từ năm 1945, từng giảng dạy tại khoa Thủy sản - Trường Đại học Nông nghiệp I, vào Đảng từ năm 16 tuổi, ông làn Giám đốc sở Thủy Sản Thừa Thiên - Huế từ năm 1983, ông mất do tai nạn giao thông năm 1991 trên đường đi công tác miền Nam tìm hướng đi cho xuất khẩu thủy sản. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới vào năm 2003. Được tin ông mất, người dân đau đớn như mất người thân, hôm tiến đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng, có hàng vạn người dân chài vùng đầm phá Tam Giang lặn lội từ sớm lên Huế để tiễn biệt ông và chưa có đám tang của vị lãnh đạo cấp tỉnh nào đông đên như vậy.

Làm quan như vậy mới đúng nghĩa  là “quan”, quan của dân, vì dân, nói “chính trị” một chút thì đó là một người Cộng sản chân chính, chứ không như những ông quan xa dời dân, hách dịch, nhũng nhiễu, miệng nói toàn điều hay mà toàn làm trái, làm bậy. Người dân vùng đầm phá Tam Giang và cả tỉnh Thiên Huế có thể tự hào về một người lãnh đạo như vậy, không như một vị cựu Bí thư cũng của tỉnh này đã nghỉ hưu, từng gây tai tiếng với tiếp viên trong nhà hàng, rồi giả mạo thành tích, cướp công người khác để được phong anh hùng, vừa bị phanh phui cách đây không lâu. Những ông “quan” như vậy chỉ làm cho người đời rẻ khinh và khi mất đi cũng chẳng có mấy ai đến thắp cho nén nhang.