Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới đã thay đổi quan điểm của mình về bệnh ung thư


Xuân Phong dịch từ bản tiếng Pháp
-         Tài liệu thảo luận của CFQ (Cercle Francophone à Quinhon) ngày 21/3/2013
-         Tài liệu này có giá trị nên đọc đi đọc lại.
 
          Một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới thay đổi quan điểm của mình về bệnh ung thư. Bệnh viện Johns Hopkins là một bệnh viện trường đại học nằm ở Baltimore, Maryland ở Hoa Kỳ.
          Được thành lập nhờ tài trợ từ John Hopkins, ngày hôm nay nó là một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới và năm thứ 17 liên tiếp được phân loại ở vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng của các bệnh viện tốt nhất tại Hoa Kỳ.
         
Sau nhiều năm nói với mọi người hóa trị liệu là cách duy nhất để điều trị và loại bỏ ung thư, Bệnh viện Johns Hopkins đã bắt đầu nói với mọi người rằng có những lựa chọn thay thế khác với hóa trị liệu: một cách hiệu quả để chống lại ung thư là không nuôi các tế bào ung thư với các chất dinh dưỡng cần thiết cho nó để nó không phát triển được.
 
THỨC ĂN CỦA TẾ BÀO UNG THƯ
 
a. ĐƯỜNG là một loại thực phẩm của bệnh ung thư. Không tiêu thụ đường là cắt bỏ một trong những nguồn quan trọng nhất của các tế bào ung thư. Có sản phẩm thay thế đường như saccharin, nhưng chúng được làm từ Aspartame và rất có hại. Tốt hơn nên thay thế đường bằng mật ong Manuka hay mật đường nhưng với số lượng nhỏ. Muối có chứa một hóa chất phụ gia để xuất hiện màu trắng. Một lựa chọn tốt hơn cho muối trắng là muối biển hoặc các loại muối thực vật.
 
b. SỮA làm cho cơ thể sản xuất chất nhầy, đặc biệt là trong đường ruột. Tế bào ung thư ăn chất nhầy. Loại bỏ sữa và thay thế bằng sữa đậu nành, các tế bào ung thư không có gì để ăn, vì vậy nó sẽ chết.
 
c. Các tế bào ung thư trưởng thành trong môi trường axit. Một chế độ ăn uống là THịT Đỏ có tính axit, tốt nhất là ăn cá, và một chút thịt gà thay vì thịt bò hay thịt heo. Hơn nữa, thịt chứa kháng sinh, hormon và ký sinh trùng, rất có hại, đặc biệt đối với những người mắc bệnh ung thư. Protein thịt khó tiêu hóa và đòi hỏi nhiều enzym. Thịt không tiêu hóa ở lại và hư hỏng trong cơ thể dẫn tới tạo ra các độc tố nhiều hơn.
 
GÓP PHẦN GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ
 
 a) Một chế độ ăn uống gồm 80% rau quả tươi và nước ép, ngũ cốc, hạt, các loại hạt quả, quả hạnh nhân và một ít loại trái cây đặt cơ thể trong môi trường kiềm. Chúng ta chỉ nên tiêu thụ 20% thực phẩm nấu chín, bao gồm cả đậu. Nước ép rau tươi cung cấp cho cơ thể co-enzyme có thể dễ dàng hấp thu và ngấm vào các tế bào 15 phút sau khi được tiêu thụ để nuôi dưỡng và giúp định hình các tế bào khỏe mạnh. Để có được các enzyme sống, giúp xây dựng các tế bào khỏe mạnh, chúng ta phải cố gắng uống nước ép rau (tất cả, bao gồm cỏ linh thảo) và ăn nhiều rau quả tươi 2 hoặc 3 lần mỗi ngày.
 
b) Không nên dùng CÀ PHÊ, TRÀ và SÔ CÔ LA có chứa nhiều caffeine. TRÀ XANH là một lựa chọn tốt hơn vì có chất chống ung thư. Tốt nhất là uống nước tinh khiết hoặc nước lọc để tránh các chất độc và kim loại nặng trong nước thường. Không uống nước cất vì nước này có chứa axit.
 
c) Các thành các tế bào ung thư được bao phủ bởi một loại protein rất cứng. Khi không ăn thịt, những thành tế bào phóng thích nhiều enzim hơn, tấn công các pro tê in của các tế bào ung thư và cho phép hệ thống miễn dịch tiêu diệt các tế bào ung thư.
 
d) Một số chất bổ sung giúp xây dựng lại hệ thống miễn dịch: Floressence, Essiac, chất chống oxy hóa, vitamin, khoáng chất, EPA, dầu cá … giúp các tế bào để chiến đấu và tiêu diệt các tế bào ung thư. Các chất bổ sung khác như vitamin E được biết đến bởi vì nó gây ra apoptose, cách bình thường của cơ thể để loại bỏ các tế bào vô dụng hoặc bị lỗi.
 
e) Ung thư là một căn bệnh của cơ thể, tâm trí và tinh thần. Một thái độ hoạt động và tích cực hơn sẽ giúp các bệnh nhân ung thư chiến đấu và sống còn. "Giận dữ và không hiểu biết, không tha thứ sẽ đặt cơ thể vào tình trạng căng thẳng và một môi trường axit".
Học để có tâm hồn khả ái và yêu thường với một thái độ sống tích cực là rất có lợi cho sức khỏe. Học thư giãn và tận hưởng cuộc sống.
 
 f) Các tế bào ung thư không thể sống trong một môi trường dưỡng khí (oxygénée). Luyện tập thể dục hàng ngày, hít thở sâu giúp lấy thêm nhiều oxy vào các tế bào. Liệu pháp oxy là một yếu tố giúp tiêu diệt các tế bào ung thư.
 
 1. Không để hộp nhựa trong lò vi sóng.
 2. Không để chai nước trong tủ lạnh.
 3. Không để tấm nhựa trong lò vi sóng.
 
g) Các hoá chất như dioxin gây ung thư, đặc biệt là ung thư vú. Dioxin rất có hại, đặc biệt là đối với các tế bào cơ thể.
          Đừng để trong tủ lạnh chai nước nhựa bởi vì nhựa sẽ "đổ mồ hôi" dioxin và làm nhiễm độc nước uống.
 
          Gần đây, Tiến sĩ Edward Fujimoto, Giám đốc chương trình Wellness ở bệnh viện Castle, xuất hiện trong một chương trình truyền hình giải thích sự nguy hiểm của dioxin.
          Ông nói rằng chúng ta không nên đặt hộp nhựa trong lò vi sóng, đặc biệt là các loại thực phẩm có chứa chất béo. Ông nói rằng do sự kết hợp của chất béo và nhiệt lượng cao, nhựa sẽ truyền dioxin vào thực phẩm và do đó vào cơ thể chúng ta. Thay vào đó, bạn có thể sử dụng thủy tinh như Pyrex hoặc gốm sứ để đun nấu.

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Cảm nghĩ sau một khóa học lái xe

Hiện nay, khi đời sống vật chất lên cao, nhu cầu về học lái xe tăng cũng ngày càng tăng cùn với việ xuất hiện ngày càng nhiều các phương tiện cơ giới cá nhân. Đi liền đó là sự xuất hiện ngày càng nhiều của các trung tâm đào tạo lái xe. Hiện nay, các trung tâm đào tạo láy xe đã có mặt ở nhiều nơi. Trước đây khi còn khan hiếm cơ sở đào tạo lái xe, không dễ gì để có thể đăng ký tham gia học một khóa mà nhiều khi phải xếp hàng, nhờ quen biết và có khi cả tiêu cực nữa để có được nhận hồ sơ đi học và sau đó là tấm bằng lái. Tình trạng thầy dạy lái xe, nhất là dạy thực hành khá “lạnh lùng”,  hay quát nạt, la mắng học viên. v.v... diễn ra khá phổ biến. Nhưng giờ đây thì đã khác, Trung tâm đào tạo lái xe liên tục ra đời, chưa bàn về chất lượng của các trung tâm này nhưng việc đi học lái xe bây giờ phải nói là khá dễ dàng, các trung tâm tích cực mời gọi học viên đến đăng ký học ở trung tâm mình, và cũng khá “chiều chuộng” học viên để có doanh thu. Học phí tuy có tăng theo thời gian và giáo trình có nâng cấp lên mức độ khó hơn thì lượng người đi học lái xe vẫn chưa có dấu hiệu giảm. Chỉ tính riêng ở Đà Nẵng đã có 8 Trung tâm đào tạo lái xe, với trang thiết bị,  bãi tập lái khá bài bản, đội ngũ giáo viên nhiều kinh nghiệm, tận tình với học viên...
          Điều muốn nói là sau khi tốt nghiệp khóa học lái xe với tấm bằng trong tay, người viết nghiệm ra rằng, có đi học lái xe  thì mới thấy ở ngoài đường người ta vi phạm Luật Giao thông đường bộ nhiều đến mức nào và cũng ít nhiều hiểu được nguyên nhân của các vụ tai nạn, va quệt giao thông từ  do đâu mà có, rồi là “văn hóa giao thông” ra sao v.v…
Thực tế là tại các buổi học về Luật, giáo trình khá chi tiết mà nếu ai chịu khó thì việc tiếp thu không khó, nhưng để áp dựng vào thực tế thì là chuyện khác. Nhiều người đã có cùng nhận xét rằng, khi ngồi vào trước tay lái chạy trên đường phố hay trên quốc lộ mới thấy “bất an” trước những kiểu chạy xe phải nói là rất ấu của những người lái xe máy, xe ta xi, xe tải, xe khách đường dài. Quy định xe máy chạy trong đường đô thì là 40 km/giờ quả là chỉ là quy định, người chạy xe máy vượt ô tô ào ào từ bên trái bên phải. Xe ô tô vượt nhau cũng chẳng theo quy tắc nào như quy định cả, trong đó khá nhiều trường hợp là vượt bên phải, vượt không báo hiệu xin vượt bằng đèn hay còi. Rồi là chuyện lái xe, nhất là người ngồi ở hàng ghế đầu không thắt dây an toàn. Một vi phạm cũng khá phổ biến nữa là người ta sử dụng rượu bia khi lái xe. Chuyện này khi đi học mới biết là đã ngồi trước vô lăng thì tuyệt đối không được có giọt bia rượu nào trong người cả, không như điều khiển xe máy còn được uống ở một liều lượng cho phép, nhưng thực tế là có khá nhiều người lái xe hơi vẫn “vô tư” uống mà vẫn lái xe. Cứ chịu khó thử đến các nhà hàng, quán nhậu hay các đám cưới  nơi mà xe  hơi đậu san sát, không khó nhận ra những người mặt hừng hừng bước lên xe nổ máy ra đường.
Qua chuyện này thiết nghĩ, nếu người ta chịu khó nghiêm chỉnh chấp hành Luật từ những bài giảng, giáo trình tại các khóa học đào tạo lấy bằng mô tô, mô tô các hạng từ những quy định nhỏ nhất dễ thực hiện nhất thì chắc chắn sẽ giàm thiểu đáng kể tai nạn giao thông, nhiều người sẽ không bị bỏ mạng một cách oan uổng  hay tàn phế suốt đời. Và văn hóa giao thông sẽ được thể hiện nhiều hơn đường phố ít lộn xộn, ồn ào và quy củ hơn. Bên cạnh đó cũng thấy rằng, cùng với ý thức của người tham gia giao thông là phải luôn nâng cao chất lượng của các trung tâm đào tạo lái xe, cũng như sự nghiêm mình của cơ quan chức năng như cảnh sát giao thông, thanh tra giao thông trong việc xử phát vi phạm thì tai nạn giao thông sẽ không “diễn biến phức tạp”, cụm từ mà chúng ta vẫn thường nghe nhắc đến từ nhiều năm nay./.

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Vẻ đẹp của hoa sen trong tranh Giang Debin

Giang Debin Sinh năm 1963 tại thành phố Trùng Khánh. Giang Debin tốt nghiệp vào trường Đại học Tây Nam năm 1987. Từ 1987 đến 1992, ông làm việc như một giáo viên tại Sanxia Khoa học và Công nghệ. Năm 1992, ông chuyển đến Chu Hải và thành lập xưởng vẽ của mình.
 Chủ đề trong tranh của ông  là miêu tả vẻ đẹp của hoa sen ; Hoa sen bình dị, thanh cao, thuần khiết và mang trong đó phong thái tôn nghiêm và tươi thắm. Nhìn hoa sen lay động trong nắng mai, màu trắng của hoa mang đến cho người sự nhẹ nhàng, thanh thoát, cùng với dáng vẻ khoan thai, bình yên. Vào những mùa trăng, ánh sáng lung linh của ánh trăng vàng đã tô điểm cho cánh hoa sen sáng ngời một vẻ đẹp giải thoát đầy an lạc giữa muôn vì sao lấp lánh trên bầu trời xa thẳm…
 Xin mời các bạn cùng ngắm hoa sen tuyệt đẹp trong tranh vẽ của Giang Debin dưới đây

Lan Phương

 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356331163_BBBBBBB.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356327561_1.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/22/1356182314_1.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356327573_2.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/22/1356182326_3.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356331188_cccCCCCCCC.jpg
 
 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356327710_6.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356327973_2.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356327991_5.jpg
 http://images.yume.vn/blog/201212/24/1356328002_7.jpg
 
Con người luôn trân trọng vẻ đẹp hiền diệu và thánh thiện của hoa sen trắng. Tấm lòng vị tha sống vì mọi người sẽ là ngọn lửa hồng luôn sưởi ấm của nhân sinh trong cuộc đời. Cám ơn hoa sen đã mang đến cho mọi người một ý nghĩa sống có giá trị với hình ảnh cung kính, bình dị và tôn nghiêm, một đời sống vô ngã, vị tha của chân hạnh phúc để cuộc sống luôn tươi sáng trong hiện tại và tương lai….
 

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

CHUYỆN VỀ "NHÀ THƯƠNG" Ở ĐÀ NẴNG

Sáng nay ngồi uống cà phê với mấy cậu “bạn ruột”, tình cờ nghe được mấy câu chuyện liên quan đến bệnh viện ở Đà Nẵng. Chuyện thứ nhất là bố vợ của cậu U vừa mất, sau khi nằm hơn một tháng trên giường bệnh của Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng. Theo ước tính của cậu ấy thì chi phí thuốc men, một ngày ít nhất cũng hơn 1 triệu. Ông cụ mất hơn một tuần thì cậu con rể đến bệnh viện để thanh toán các khoản chi phí sau khi lo xong chuyện ma chay. Khi làm thủ tục, cậu bạn mình ngỡ ngàng khi đươc bệnh viện thông báo là… không tốn một đồng nào cả. Việc này không liên quan đến bảo hiểm y tế, mà là do ông cụ thuộc đối tượng bệnh nhân trên 80 tuổi, nên được miễn toàn bộ chi phí thuốc men. Thì ra đây là quy định của thành phố mà người của bệnh viện nói là do “Ông Thanh (ông Nguyễn Bá Thanh) quyết như vậy”
Chuyện thứ hai là chuyện do cậu T kể hôm qua chở mẹ vợ đi thăm một người bệnh mổ ở Bệnh viện Ung thư Đà Nẵng, theo cậu ấy thì phòng bệnh nhân nằm rất sang, phòng nào cũng có máy lạnh, cậu bạn vào cái toilet trong buồng bệnh để “tìm hiểu”, thấy có một cái nút “lạ” bèn táy máy bấm vào, ai ngờ không lâu sau đó có một cô y tá chạy vào ngay, thì ra, đây là nút báo khẩn cấp dành cho bệnh nhân khi vào toilet, nếu có chuyện gì nghiêm trọng thì bấm vào đó, đèn ở ngoài sẽ báo đỏ và nhân viên y tế sẽ can thiệp ngay. Chuyện tưởng nhỏ như vậy nhưng dễ gì có ở các bệnh viện khác kể cả ở HN hay TPHCM. Liên quan đến Bệnh viện Ung thư,  mình cũng đã vào đây một vài lần và nhận thấy rằng, đây quả là BV quy mô và đẹp nhất mà mình từng thấy, nó trông như một cái khách sạn loại sang, vừa có công viên, có nhà lưu trú cho người nhà bệnh nhân có “Nồi cháo tình thương” phát miến phí sáng, trưa chiều cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, mà lại rất ngon và bổ… Đây đúng nghĩa là “nhà Thương” mà hồi xưa ông bà ta thường nói vì nó không lấy tiêu chí dịch vụ làm đầu mà đưa tiêu chí chăm sóc sức khỏe lên hàng đầu. Đến Bệnh viện này, người dân thuộc đối tượng đặc biệt nghèo không phải lo lắng về tiền bạc khi lâm bệnh, vì bệnh nhân sẽ được điều trị miễn phí. Trong khi nhiều bệnh viện ở các thành phố khác nêm cứng bệnh nhân, như tại TPHCM, bệnh nhân trẻ em không phải nằm viện mà “ngồi viện” bởi vì quá tải, thì Đà Nẵng lại xây dựng một bệnh viện hiện đại và miễn phí cho người nghèo. Điều mới mẻ khác nữa là việc tổ chức cho người nhà bệnh nhân ăn ở, không để nằm phải la liệt ngoài hành lang hay chui dưới gầm giường người bệnh. Đã từng có nhiều bệnh nhân đi khám chữa bệnh ở nước ngoài, khi trở về, có người đã nói rằng: “Khám ở bệnh viện ở Singapore hay Mỹ, mới thấy mình là một con người”. Những nhận xét đó đó rất đáng để mọi người suy ngẫm. Và Đà Nẵng đã tiên phong cho hành động này.
Nhân “lan man” về chuyện “nhà thương ở Đà Nẵng” cũng cần biết thêm là ở Đà Nẵng, bệnh nhân chạy thận không phải tốn tiền, vào bệnh viện công lập được giữa xe miễn phí, đi cầu thang máy không phải tốn tiến và các chi phí khi xe cứu thương phải bỏ ra khi làm nhiệm vụ đều được miến đối với người được cấp cứu cũng như đối với các nạn nhân của các vụ tai nạn.
Để hướng tới một Đà Nẵng “Thành phố đáng sống” còn là một quá trình lâu dài, nhưng chí ít, khi lạm bàn về chuyện “đang sống” từ những điều mắt thấy tai nghe ở trên, dù là dưới “góc độ bệnh viện” cũng thấy mục tiêu nhân văn kia hoàn toàn không phải là điều viển vông!

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

VĂN HÓA GIAO THÔNG – ĐI VÀ THẤY

Những năm gần đây, một cụm từ được nhắc đến thường xuyên trên các phương tiện thông tin đại chúng là Văn hóa giao thông (VHGT). Hiểu một cách gần gũi, VHGT chính là phải chấp hành đúng, gương mẫu và tự giác đối với Luật Giao thông đường bộ. Theo đó, các hành vi ứng xử trước hết phải đặt ý thức tự giác lên hàng đầu, tiếp đến là thực hiện đúng luật định, gương mẫu và tôn trọng những người liên quan, bảo đảm an toàn tài sản, an toàn công cộng và trật tự công cộng…Không biết ở nước ngoài, người ta quan niệm về VHGT ra sao nhưng nếu như hiểu VHGT theo cách của chúng ta thì qua “mục sở thị” của mình trong những dịp đi công tác ở xứ người, từ những nước phát triển như Hoa Kỳ, Nhật Bản đến những nước “hàng xóm” gần gũi với Việt Nam như Indonesia  và Lào, thì thấy rằng, chuyện VHGT của họ có nhiều điều để chúng ta phải suy ngẫm và học hỏi, dù là nước tiên tiến nhất hay nước “chậm tiến” hơn,  theo nhìn nhận của một số người.
Trước hết nói về chuyện VHGT ở nước Mỹ. Điều rất dễ nhận thấy là, khi tham gia giao thông, người Mỹ chấp hành luật rất nghiêm túc và tinh thần tự giác rất cao. Mình đã chứng kiến tại Los Angeles, trong một buổi sáng tinh mơ, tại một giao lộ, trên đường không thấy xe cộ hay người qua lại, đèn tín hiệu giao thông vẫn hoạt động, chỉ đơn độc một chiếc xe hơi đến giao lộ vắng tanh và… tự giác dừng lại rồi chờ cho hết đèn đỏ chuyển qua xanh mới chạy tiếp, tất nhiên là không có bóng dáng của bất kỳ một viên cảnh sát giao thông nào. Trên đường cao tốc, có nhiều làn đường, xe chạy như mắc cửi mà hoàn toàn không nghe một tiếng còi xe nào. Người ta chuyển làn, xin vượt hay rẽ đều sử dụng tín hiệu đèn. Một hình ảnh khác là, người đi bộ được tôn trọng tối đa, mình đã từng một lấn ngỡ ngàng khi băng ngang qua đường, bỗng thấy xe hơi tự nhiên ngừng lại, thì ra, khi người đi bộ ngang qua đường (cả ở khu vực không có kẻ vạch dành cho người đi bộ) thì tất cả các loại xe đang lưu thông trên đường đều phải dừng lại để người đi bộ qua đến bên kia đường rồi mới chạy tiếp, kể cả ở những nơi không phải là giao lộ.
Nói đến chuyện đi bộ, không thể không nhắc đến một chi tiết mà mình “mục sở thị ở Hồng Kông là tại các giao lộ có đèn tín hiệu hệ, thống đèn này còn kết hợp với loa phát ra những tiếng leng keng để báo hiệu cho người khiêm thị khi nào thì qua đường an toàn
Chuyện thứ hai là một nước Đông Nam Á có tốc độ phát triển hơn VN một chút là Indonesia. ở Thủ đô Jakarta của quốc gia này, xe máy chạy khá nhanh và mật độ xe cũng không thua gì như ở các đô thị lớn ở nước ta, thế nhưng, xe thì chạy ào ào như vậy nhưng tuyệt nhiên không nghe bất cứ một tiếng còi xe nào cả. Người điều khiển xe máy ai cũng đội mũ bào hiểm trông rất “khủng” và chắn chắn, chứ không kiểu dáng, “cách điệu” như ở ta.
Cuối cùng là chuyện VHGT ở Lào, một đất nước rất gần gũi với Việt Nam và tình trạng phát triển kinh tế chưa hơn nước ta. Thế nhưng, VHGT của họ cũng có những điều làm ta phải suy ngẫm. Đầu tiên là người dân Lào khi tham gia giao thông thể hiện sự tôn trong Luật giao thông rất nghiêm túc, ai cũng như nhau. Một lần tham gia đoàn xe của đoàn công tác thành phố Đà Nẵng qua Lào, khi vào địa phận tỉnh Savanakhet, họ cho xe ra đón đoàn và có xe cảnh sát dẫn đường, mình nhận thấy rằng, tất cả mọi người đang chạy xe trên đường đều đồng loạt tấp vào lề đường và đứng lại, chờ đoàn xe qua rồi mới đi tiếp. Tại giao lộ có đèn tín hiệu giao thông, ai ai cũng tự giác dừng lại khi có đèn đỏ, dù xe cộ qua lại khá thưa thớt…Một điểm nữa là hầu như cũng không nghe tiếng còi xe nào, dù là ở thành phố lớn như thủ đô Viêng Chăn, xe cộ nườm nượp...

Nếu lên vài dẫn chứng mà mình chứng kiến đây đó ngoài lãnh thổ Việt Nam để thấy rằng, muốn có được VHGT đích thực quả là còn nhiều điều phải làm. Phải từ bỏ những thói quen xấu mà trước hết xuất phát từ ý thức của người tham gia giao thông. Thiết nghĩ, trước hết, phải là những người có văn hóa đúng nghĩa thì mới có thể xây dựng được một “nền” VHGT đúng nghĩa. Và cuối cùng là các biện pháp chế tài thật nghiêm khắc nhằm ngăn chặn sự tái phạm lần hai của những người vi phạm Luật giao thông đường bộ.

Caleana major - Chú Vịt hoang nước. Úc


Những bông hoa hoang dại nước Úc, mình giới thiệu với các bạn loài lan có tên khoa học là Caleana major. Tuy nhiên, tên thường gọi của loài này là Duck orchid (hoặc Flying duck orchid). Rất đơn giản bởi vì hình dáng hoa không khác gì những chú vịt đang bay, xem giống đến mức nào nhé!