Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

TIẾNG HÁT MÃI XANH 2013 - MỘT KẾT THÚC CÓ HẬU

Tối qua mình đã xem trọn vẹn buổi truyền hình trực tiếp chung kết “Tiếng hát mãi xanh 2013” trên HTV9. Ba “chàng trai” có tuổi đời cao nhất là 71 và thâp nhất là 46 đã so tài để chọn ra một nhà vô địch và “chàng trai” mình kết nhất, cũng là đồng hương Hội An với mình - Nguyễn Duy Dũng - đã xuất sắc dành số điểm cao nhất từ khán giả, đoạt ngôi vị quán quân với ca khúc “Vì đó là em”.
                                                  
Cũng như nhiều người nhận xét từ trước đêm chung kết, mình cũng nghĩ rằng, Duy Dũng là thí sinh có giọng hát đầy nội lực ẩn trong vóc dáng nhỏ nhắn, hiền lành đến từ Hội An - đang có lợi thế với rất nhiều tin nhắn bình chọn. Mình đã từng nghe và rất thích chàng trai này từ khá lâu, khi nghe Duy Dũng song ca với Thủy Trúc bài “Đêm hội phố Hoài” trên Youtube. Về khách quan, nếu gọi là qua cảm nhận về tính “kỹ thuật, nghệ thuật” thì  mình cũng sẽ nhắn một tin bình chọn cho anh chàng dễ thương này. Còn về chủ quan thì chắc chắn mình cũng nhắn tin cho số báo danh 07 này thôi, vì dù sao đây cũng  là đồng hương của mình, từ quê nhà xa xôi vào TPHCM thi thố và  cũng là một người có hoàn cảnh tương tự như mình: đam mê ca nhạc và chăm sóc mẹ đau ốm nhiều năm (chỉ khác một chỗ là mình hát không hay bằng Duy Dũng thôi).
                                 

          3 bài hát của 3 thí sinh tối qua đều là những bài thuộc thể loại trữ tình, mà mình đều rất thích. “Chàng trai” 71 tuổi Lê Văn Đặng với bài “Xa rồi mùa Đông, Duy Dũng với bài “Vì đó là em” và Ngọc Hòa với bài “Em đã thấy mùa Xuân chưa”. Phần song ca của của “hai người Hội An”: Duy Dũng và Ánh Tuyết với bài “Mùa Thu không trở lại” cũng rất hay, giống như chuyên nghiệp hát với chuyên nghiệp vậy
                                                     

Dù sao mình cũng rất tự hào về những “Người Hội An hát” về quê hương của mình. Đã có người nói mình nên đăng ký đi thi “Tiếng hát mãi xanh” nhưng có lẽ điều đó khó thành hiện thực vì dù sao cũng phải đầu tư nhiều, phải có thời gian, với lại với quy mô ngày càng mở rộng như hiện này thì mình lại càng khó “có cửa”. Thôi thì xem cho thỏa và “chăm chỉ” hát “mãi xanh” ở tầm “xã-phường” cho vui là đựoc rồi. 71 tuổi như “chàng trai” Lê Văn Đặng tối qua còn lên sân khấu được thì mình đâu có gì là bi quan nhỉ, còn cả hơn 20 năm nữa để hát cơ mà!
Mình rất tâm đắc với dòng chữ mà cổ động viên trưng lên trong đêm chung kết tối qua: “Hát cho thỏa nỗi đam mê” và nguyện phấn đấu để nỗi đma mê đó được duy trì dài lâu.


Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

BUỒN VUI CHUYỆN CÔNG CHỨC ĐI THI

Chuyện công chức đang vừa làm, vừa đi học, đi thi, giờ đây đã trở thành phố biến trong các cơ quan nhà nước. Nào là đi học để kiếm tấm bằng đại học tại chức, học để thi nâng ngạch từ chuyên viên lên chuyên viên chính, học các lớp quản lý nhà nước, ngoại ngữ, tin học, lái xe rồi là  cao cấp chính trị, học để lấy bằng thạc sỹ v.v.. và  v.v… Mục đích đi học cũng khá đa dạng. Bên cạnh một bộ phận công chức đi học để có kiến thức thực sự nhằm phụ vụ công việc quản lý, công tác chuyên môn v.v… thì cũng có một bộ phận không nhỏ đi học để có những tấm bằng, chứng chỉ giúp cho việc lên lương, lên chức được dễ dàng... Không chỉ có lớp công chức trẻ đi học mà bây giờ, cả những người tóc đã hoa râm, thâm niên công tác đã nhiều vẫn xin được đi học. Nếu việc học là thể hiện của sự cầu tiến thì cần nên khuyến khích và phát huy. Tuy nhiên, đi học mang tính hình thức, học để mà cho có học, học chơi nhưng có bằng thật, có tiền  là có bằng, có chứng chỉ thì phải bị lên án…
Những hình thức học của công chức đa số là dạng “vừa làm vừa học” có thể là tập trung theo từng đợt, có khi là tập trung cả năm, có thể là học ngoài giờ, học vào buổi tối, thứ 7, chủ nhật….Tổ chức kỷ luật ở các lớp học, nhất là các lớp tại chức cũng không phải là chặt chẽ cho lắm. Học viên chủ yếu là đến lớp để nghe và chép. Ôn thi thì khá trọng tâm vì nếu không có trọng tâm thì không mấy ai mà  đủ can đảm để làm bài một cách “tự lực cánh sinh”. Bên cạnh đó, nội quy thi cũng không đến nỗi nào, cán bộ coi thi nếu không công khai “bật đèn xanh” cho giở tài liệu thì nhưng ngó lơ hoặc bỏ qua cho thí sinh trao đổi, quay cóp. Tuy rằng vài năm trở lại đây, có “siết lại kỷ cương” trong thi cử nhưng cũng không phải là quá nghiêm ngặt, vì nghiêm quá, sẽ ít có người vượt qua!
Phổ biến là chuyện đi học tại chức hoặc các dạng học tương đương khác thường kèm theo yếu tố tài chính. Nào là tiền nộp quỹ lớp, tiền bồi dưỡng giáo viên, tiền mua tài liệu, giáo trình, tiền liên hoan... Ngay cả đi học lấy bằng lái xe bốn bánh mà có nơi, thí sinh cũng phải chung tiền để mời thầy đi lai rai hoặc bỏ bì để thầy truyền “bí quyết nhà nghề”!? Nhiều khi muốn học cho nghiêm túc mà cũng không dễ vì xung quanh ai cũng học để đối phó, để làm thế nào cho “trúng tủ”, để chép “đúng địa chỉ” trong các kỳ thi chứ không phải là học để nhớ để hiểu để làm bài thi một cách tự giác.
Xin lấy dẫn chứng kỳ thi lên ngạch chuyên viên chính do Bộ Nội vụ tổ chức cáhc đây mấy năm, để thấy được cái “sự học”, thi cử của công chức. Mục tiêu của kỳ học và thi này là để sát hạch trình độ chuyên môn của cán bộ công chức, làm cơ sở để đánh giá chất lượng, sắp xếp công chức theo trình độ, đồng thời cũng đảm bảo về chế độ chính sách cho họ, thông qua thang bậc lương được hưởng sau khi nâng ngạch. Phần lớn các thí sinh, khi đến với  kỳ thi này đều đã có thâm niên hàng chục năm trở lên “lăn lộn” trên “chiến trường bàn giấy” với đủ các điều kiện bằng cấp về ngoại ngữ, tin học... Đến cuộc thi mới thấy, số thí sinh U40 chiếm thiểu số, còn đa phần là những người tuổi cao, “da mồi tóc bạc”, “chức sắc đầy mình”. Cũng không hiếm người thi xong, có kết quả cũng là lúc “nhận sổ hưu”.    Thường là ở  những cuộc thi dạng này, tính cạnh tranh, đua chen, tỷ lệ đậu rớt, “chọi nhau” không được đặt ra, nhưng chính nó lại ngấm ngầm trở thành một áp lực tâm lý nặng nề cho thí sinh khi buộc phải đậu chứ không còn con đường nào khác.    
Và thế là các “chiêu bài” nhằm đạt điểm đỗ được phát huy tối đa. Đầu tiên là các máy photocopy phía trước cổng trường (địa điểm dự thi) phát huy hết công suất và “công nghệ tiên tiến” mà vẫn không kịp in sao những bài học trong sách thành những quyển nho nhỏ nằm gọn lòng bàn tay, chữ thì li ti để bán cho các công chức thí sinh nhà ta. Thí sinh tỉnh này “ngó nghiêng” qua tỉnh khác để xem có “thông tin” gì mới và khác không.  Chưa đủ, thỉnh thoảng trong khu vực nội trú lại có từng nhóm túm năm, tụm ba để bàn bạc, nghe đâu có người quen với ông này, bà nọ trong Hội đồng thi được người ta tiết lộ cho đề thi năm nay sẽ là thế này, thế kia… Nhưng có lẽ sôi nổi nhất vẫn là những cuộc thảo luận làm sao đối phó với tình huống giám thị coi thi ngặt nghèo. Có tỉnh lợi dụng chiêu quen biết giáo viên trong trường để đặt vấn đề “bồi dưỡng”, có nơi bàn phương án “điệu hổ li sơn” trong phòng thi hoặc phương án “thả mồi bắt bóng” bằng điện thoại di động… thôi thì đủ kiểu. Sự thật là có đến hơn 90% thí sinh làm “phao” để đem vào phòng thi (còn việc đem vào mà có sử dụng không thì là chuyện khác). Có người làm hai, ba “phao” để dự phòng, mất cái này có ngay cái khác. Tội nghiệp nhất là các công chức cao niên, làm “phao” nhỏ, chữ nhỏ quá làm sao đọc. Vậy nên có chuyện cười khi một thí sinh nói: “Tôi mà là giám thị, tôi cho mang tài liệu vào thoải mái nhưng… không cho mang kính”. Đã làm “phao” rồi, lại làm nhiều “phao” thì tất cũng phải nhớ thuộc lòng sơ đồ bố trí “phao” theo kiểu: “chủ đề A túi áo, nội dung B túi quần, lý thuyết túi trước, thực hành túi sau…”. Cho nên nhiều thí sinh trông như bị thần kinh khi vào đến phòng thi rồi mà còn vừa đi vừa lẩm nhẩm bên phải, bên trái, đằng trước, đằng sau…Cô bạn mình thật thà thú nhận: “trong đời đi học, từ mẫu giáo đến đại học, mình chưa bao giờ phải giở tài liệu như thế này. Thật xấu hổ quá, về nhà không dám để lộ cho con cái biết, vì mình đang răn dạy nó phải trung thực, phải nghiêm túc trong thi cử”. Thôi thì dù sao đi nữa, khi “lương tâm công chức” trỗi dậy, cũng còn có người nhận ra và xấu hổ với hành vi tệ hại của mình (Không biết mấy năm sau này, tình trạng trên có cón hay không?)
          Một cuộc thi tất sẽ có người đậu, kẻ rớt. Không phủ nhận rằng có những người đã vượt qua kỳ thi bằng chính khả năng của mình, nhưng với cuộc thi này số người nói trên không nhiều và có thể khẳng định rằng, kết quả của họ không cao lắm. Phần lớn những người thi đậu được nhờ sự may mắn (xem được “phao” hoặc có người bên cạnh làm bài được cho chép). Số ít làm bài không được là do kém may mắn. Như vậy, cuộc thi chuyển ngạch công chức ( chưa kể các kỳ thi khác) như trên rốt cục đã đạt được cái gì? Phải chăng đó là kỹ năng thực hành “công nghệ coppy” tài liệu hay nói một cách đau xót đó là sự không trung thực, là căn bệnh thành tích, thói đạo đức giả mà các công chức thí sinh kia đã không thể không làm. Đó là thói “đi đêm” chạy chọt như một tất yếu để gỡ gạc cho sự yếu kém của mình.  Đó là sự luộm thuộm trong tổ chức, gây tốn kém cho nhà nước và xã hội. Vì chỉ tính sơ sơ gần 500 người đi thi, chi phí ăn ở, sinh hoạt trong 10 ngày không dưới 4 triệu đồng/người thì tính ra đã hàng trăm triệu (thời điểm cách đây 5 năm). Và kết quả phản ánh có  thực chất không khi người giỏi không chép được tài liệu thì có nguy cơ bị rớt và ngược lại người không giỏi mà chép được tài liệu thì đỗ mà có khi lại đỗ điểm cao.
Vậy đó, chuyện công chức đi thi cứ diễn ra đều đặn năm này qua năm khác, tuy đã có vài cải tiến gọi là để nâng cao một cách thực chất chất lượng của công chức cũng như chất lượng của những tấm bằng, chứng chỉ đi kèm. Hy vọng những ai có trách nhiệm, nên quan tâm một cách nghiêm túc đến thực trạng trên, để bộ máy nhà nước ngày càng phát triển có chiều sâu, đáp ứng được nhu cầu đi lên của quá trình hội nhập và mở cửa, đưa đất nước  sớm thoát khỏi danh sách các nước chậm phát triển. 

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Xúc động tấm hình đôi nam nữ ôm nhau chết trong vụ sập nhà



Bức ảnh của nhiếp ảnh gia Taslima Akhter ghi lại cảnh tượng đôi nam nữ ôm nhau chết, trên mặt nam thanh niên còn hiện lên dòng máu nóng thật sự khiến người xem không khỏi chua xót và nhói lòng.

"Bức ảnh đẹp một cách khó tả. Một cái ôm của sự chết chóc, sự yêu thương dịu dàng vươn lên giữa đống đổ nát chạm vào trái tim mềm yếu, khiến chúng ta xúc động. Bức ảnh là sự dằn vặt theo chúng ta vào từng giấc mơ...", ông Shahidul Alam, nhà văn, nhiếp ảnh gia kiêm nhà sáng lập Viện Nhiếp ảnh Nam Á Pathshala cho biết.

Bức ảnh cảm động này đã được đăng trên tạp chí Time cùng với bài tâm sự của David Von Drehle:

"... Khoảng 2h sáng, tôi nhìn thấy một cặp nam nữ đang ôm nhau trong đống đổ nát. Nửa dưới cơ thể họ bị chôn vùi trong đống bê tông. Máu từ khóe mắt của nam thanh niên nhìn như dòng nước mắt đang tuôn chảy. Khi nhìn thấy cảnh tượng ấy, tôi đã không tin được vào mắt mình. Tôi cảm thấy như mình biết họ - rất gần gũi. Tôi đã được nhìn thấy họ vào giây phút cuối cùng họ ở bên nhau, cố cứu lấy nhau, cứu lấy cuộc sống quý giá này.

Mỗi khi xem lại bức ảnh này, tôi thấy lòng mình lại gợn buồn – nó mãi ám ảnh tôi. Như thể họ đang nói với tôi rằng: "Chúng tôi không phải là 1 con số, không phải chỉ là những lao động nghèo hèn. Chúng tôi cũng là con người như bạn. Cuộc sống, giấc mơ của chúng tôi cũng quý giá như của bạn..."


Những câu chuyện xôn xao mạng xã hội tuần qua 15

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

TÁCH CÀ PHÊ MUỐI

Sưu tầm

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời. 
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình... 
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối... 
Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói 
dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!". 

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Mời Các Bạn thưởng thức một phát minh mới của nhiếp ảnh gia Jamie Beck và Kevin Burg.




          Not long ago, the term "cinematic" used all around, and internet culture has sought to this concept. New York-based photographer Jamie Beck (Jamie Beck) and her colleague Kevin Barg (Kevin Burg) became famous in the past year, receiving much recognition because of their cinematic images with a slight movement.                                                                    


-
 
      
Cinematic SIFCO Jamie Beck and Kevin Burg
jamiebeckkevinburgfrommetoyou1.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou2.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou4.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou5.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou6.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou7.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou8.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou9.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou10.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou11.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou12.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou13.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou14.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou15.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou16.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou17.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou18.gif
jamiebeckkevinburgfrommetoyou19.gif