Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

CÔNG AN VÀO CUỘC Ư? MUỘN MẤT RỒI!

Đọc báo mấy hôm nay thấy vụ bắt cóc tồng tiền, sau đó giết hại vứt xác xuống sông  cháu  Lư Vĩnh Đạt, một học sinh vừa tròn 18 tuổi ở quận Bình Tân – TPHCM, thấy thật xót xa xen lẫn bức xúc. Đặt trường hợp mình là cha, mẹ của em Đạt thì sao không xót xa được khi có một đứa con trai mới 18 tuổi, khôi ngô tuấn tú, bị giết hại một cách dã man trong khi gần 1 tuần bọn bắt cóc nhắn tin về giá đình đòi tiền chuộc mà cuối cũng cũng không cứu được con. Bức xúc là vì gia đình đã báo vụ việc cho Công an Phường An Lạc A và Q. Bình Tân  ngay từ đầu, tin nhắn thì bọn tống tiến liên tục  gửi về  từ ngay chính số máy của cháu Đạt, vậy mà cuối cũng chỉ nhận được một kết cụ đau thưong là cái xác bị bỏ bao thả sông, trong khi bọn bắt cóc tống tiền vẫn “biệt vô âm tính”. Cả một khoảng thời gian dài như vậy và sau cái chết của Đạt gần 2 ngày thì hôm nay mới thấy báo đưa tin là “Công an TP. HCM vào cuộc”!
Mình là dân thường, nhưng cũng biết chút ít về chuyện xử lý nhưng vụ tống tiền có liên quan đến chuyện đe dọa giết chết con tin. Và chắc chắn rằng nghiệp vụ này của công an thì bái bản, chuyển nghiệp khỏi phải bàn. Vậy mà, sao họ lại thờ ơ và chậm chập đến như vậy!?  Giả sử CA phường, quận không đủ trình đọ phá án thì phải báo ngay cho CA thành phố chứ, trong khi tính mạng của cáhu Đạt bị đe dọa từng ngày từng giờ. Sao không khoanh vùng địa điểm nhắn tin của bọn tội phạm bằng cách kết nối máy của bố mẹ em Đạt với bộ phận nghiệp vụ để xác định vị trí nhắn, khong theo dõi những người lạ lảng vảng trước nhà em Đạt mà gia đình đã ghi được cả số xe của bọn chúng... Nếu bọn tội phạm dùng sim rac thì còn khó nhưng ở đây bọn chúng dùng ngay chính máy của nạn nhân để gọi, nhắn tin mà vẫn không có biện phát truy tìm ráo riết thì thật là tắc trách. Trong khi đó, bọn tống tiền đã đe dọa giết em Đạt nếu gia đình báo Công an, lại cho đồng bọn bọn theo dõi gia đình, mà Công an lại không xem đó là chuyện nghiêm trọng. Đến khi em mất rồi, Công an TP mới vào cuộc, giả sử có tìm ra bọn chúng thì cũng không cứu được mạng sống của em Đạt. Trong vụ này, có cảm tưởng như ba mẹ của em Đạt quá đơn độc để đối phó với bạn tội phạm từng ngày từng giờ, trong khi Công an phường, quận lại chậm chạp và thờ ơ.

Thiết nghĩ nếu vụ việc này báo Công an TP sớm thì chưa chắc đã có chuyện đau lòng này. Theo mình, phải kỷ luật và đuổi ra khỏi ngành những ông công an  phương, quận liên quan, đã vô trách nhiệm, xem nhẹ tính mạng của công dân. Không thể để tái diễn chuyện đau lòng làm  dư luận bức xúc như vụ trên nữa!