Mới đây bên lề Quốc hội, đại biểu Trần Du lịch đã phát
biểu với báo chí rằng “Cũng nên giáo dục một quan điểm ngay từ đầu, từ nhỏ: Anh
đã làm công chức thì hãy xác định là phục vụ cho nhân dân, đừng bao giờ anh mơ
tưởng đến làm giàu. Muốn làm giàu thì hãy ra khu vực tư nhân mà làm. Làm quan
chức mà để mong giàu có thì phải trị ngay cái tư tưởng đó”. Ý kiến này của vị
đại biểu Quốc hội, nhìn từ góc độ của
một bộ máy nhà nước chuyên nghiệp là rất chính xác và nói một cách dân dã là
rất chí lý, nhưng nó sẽ thuyết phục hơn khi người công chức, viên chức của
chúng ta có đồng lương đủ sống không phải vướng bận gì về chuyện “cơm áo gạo
tiền” để tập trung dồn hết tâm sức mà cống hiến, phục vụ bộ máy mà mình được
tuyển chọn, sử dụng, chứ không phải sống với đồng lương khiêm tốn, để rồi phải
tranh thủ kiếm tiền để lo cho gia đình, con cái, một tình trạng khá phổ biến hiện nay.
Với vai trò là nhân tố cấu thành bộ máy nhà nước, trách
nhiệm của công chức là nặng nề, sự chuyên nghiệp, trong sạch của họ là nền tảng
của một bộ máy nhà nước vững mạnh. Chính vì vậy mà trong chủ trương cải cách hành
chính, việc đổi mới, nâng cao chất lượng, nâng cao tinh thần trách nhiệm và đạo
đức cán bộ công chức luôn luôn được đề cập. Trong sự đan xen, mâu thuẫn giữa
bản chất của công chức mà một bộ máy nhà nước trong sạch vững mạnh với những
nhu cầu rất đời thường của mỗi con người, để làm được một công chức đúng nghĩa
quả là không dễ. Phải dũng cảm mà nhìn thẳng vào sự thật và nói với nhau một
cách “đời thường” một chút là, giữa một bên là sự cám dỗ, sức hấp dẫn của đồng tiền và bên
kia là đồng lương ít ỏi của công chức, viên chức, quả là một ranh giới khá mỏng
manh. Với mặt bằng đồng lương như hiện
nay, thì thu nhập của công chức quả là khiêm tốn. Để giữ được mình, để lương tâm
không phải cắn rứt vì làm những điều sai trái, vi phạm pháp luật, tham nhũng,
tiêu cực v.v…là một thử thách luôn đặt ra cho những công chức chân chính.
Đối diện với thực tế là lương không đủ sống thì tất
yếu buộc con người phải toan tính, mưu cầu cuộc sống. Một vị lãnh đạo một cơ
quan công quyền, nay đã nghỉ hưu, từng bộc bạch với người viết rằng, thật lòng
là khi nhận cái phong bì của cơ sở cho nhân một dịp lễ tết nào đó, nôm na gọi
là “lộc”, tuy đó không phải là tiền chạy chọt hay hối lộ gì nhưng vẫn “cảm thấy
nhục lắm chứ”. Vì nghĩ đến chuyện ngày mai tiền học cho con, tiền chữa bệnh cho
mẹ già lấy ở đâu mà đành tặc lưỡi nhận cái phong bì đó. Tất nhiên nếu với đồng
lương đủ sống, đủ lo cho những chuyện đời thường của bản thân, của gia đình thì
người ta đâu đến nỗi phải nhận những khoản “lộc” trong tâm trạng không lấy gì
làm thoải mái như vậy!
Cũng
xuất phát từ chuyện lương không đủ sống mà nhiều cơ quan đã tạo điều kiện cho
công chức viên chức kiếm thêm thu nhập bằng cách “bật đèn xanh” để họ kiếm thêm
những khoản ngoài lương. Từ đó mà có người đã nhận xét rằng, hiếm có nước nào
cho phép công chức, viên chức làm thêm, hành nghề tư nhân rộng rãi, thoải mái
như nước ta. Trong
thực tế thì mức lương chính thức của công chức quá thấp so với
khu vực tư nhân và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài. Ngay cả so sánh với khu
vực doanh nghiệp Nhà nước, đã tạo ra sự không công bằng trong xã hội. Lương
không đảm bảo cuộc sống của bản thân công chức và gia đình họ (có thể ước tính
chỉ đáp ứng 30 – 40% nhu cầu tối thiểu của một gia đình công chức). Vì thế,
công chức buộc phải xoay sở để có thêm thu nhập; trong đó có những thu nhập hợp
pháp. Song, có khá nhiều thu nhập không chính đáng, bất hợp pháp dựa vào quyền
lực của công chức (những người có quyền cấp đất, cho thuê đất, có quyền duyệt
dự án đầu tư, cấp tín dụng, cho khoanh nợ; có quyền bổ nhiệm chức vụ, có quyền
can thiệp vào kết quả xét xử của tòa án…) mà thực chất là tham nhũng. Không
hiếm những đối tượng công chức “vật vã kên than” lương
không đủ sống, rồi hàng loạt lệnh cấm, quy định ban ra nhưng một thực tế vẫn
diễn ra là, trở thành công chức là niềm mơ ước của số đông. Thậm chí có người
sẵn sàng đổi cả một khoản tiền tương đương hàng trăm tháng lương để được… làm
công chức!
Để
thúc đẩy kinh tế - xã hội phát triển, nhất là trong điều kiện khó khăn, cần đẩy
mạnh tái cơ cấu hiện nay thì đòi hỏi phải có được một bộ máy hành chính năng
động, đội ngũ công chức tinh hoa, công tâm.
Muốn vậy bộ máy phải tinh gọn chứ không cồng kềnh, kém hiệu quả như hiện nay.
Cái tỉ lệ 1% hay 30% “công chức cắp ô” đến nay vẫn trong vòng tranh cãi nhưng không khó nhận ra nhiều người mang tiếng là công chức nhà nước nhưng
không có nhiều việc để làm, cứ tà tà sáng đi chiều về, đi trễ về sớm, túc tắc
làm việc, lương tháng nhận đều, ung dung, thong thả, đi theo đó là những khoản
bổng lộc, “hoa rơi” nhận đều đều, mà có khi còn nhiều hơn lương.
Đến
đây, quay trở lại câu nói của đại biểu Quốc hội Trần Du Lịch, muốn làm giàu sao
người ta không ra làm ngoài tư nhân mà vẫn có người bằng mọi giá để vào làm
công chức!? Phải chăng nơi đó có chỗ để “làm giàu”?! Một nghịch lý không khó nhận ra về lương công
chức và mức sống của họ khong tương xứng như vậy mà mà chúng ta vẫn không đi thẳng
vào tìm nguyên nhân, nguồn cội của những nghịch lý đó trong khi vẫn “đẩy mạnh
cải cách tiền lương, tinh giản biên chế, chống tham nhũng, lãng phí” từ hết năm
này đến năm khác. Cứ để tình trạng đó kéo dài mà không đi vào giải quyết căn
nguyên của vấn để thì sẽ tiếp tục tồn tại một bộ phận công chức giàu có nhưng
cũng…đi tù vì tham nhũng lúc nào không hay, tạo ra những công chức có lối sống
làm giàu bất chấp thủ đoạn khiến băng hoại giá trị đạo đức trong xã hội. Đó
chính là thực tế và tương lai gần rất đáng lo ngại đố với bộ máy nhà nước đang
rất cần tinh gọn và trong sạch của chúng ta.
Em qua thăm bác Khó đây!
Trả lờiXóaAnh luôn mạnh khỏe, an vui nhé!
Cảm ơn Nhà thơ nhé
Xóahihi.Bác Khó làm em phổng mũi rồi. Sao anh gọi em là nhà thơ?
Trả lờiXóaThì làm thơ hay đâu có thua kém nhà thơ chuyên nghiệp đâu
Xóa