Cách đây mấy
ngày, đọc trên Báo Tuổi trẻ có câu chuyện về chị Nguyễn Thị Thuật ở thôn Du Nghệ, thị trấn Quốc Oai (Hà Nội), nhà
thuộc thuộc diện nghèo nhất vùng, học vấn cũng thấp, làm nghề buôn bán đồng nát,
quanh năm vẫn chẳng đủ nuôi hai con ăn học vậy mà khi vô
tình lượm được 10 cây vàng trong một lần đi mua phế liệu, vợ chồng chị đã nhất trí với nhau là tìm cho được
người bị mất vàng để trả cho họ. Cũng nên biết rằng trị giá của 10 cây vàng đó
là hơn 400 triệu đồng, một số tiền mà cả hai anh chị làm nghề phế liệu 10 năm
tích cóp cũng không thể có được. Vậy mà chị nói việc đó như là một chuyện bình
thường, mà đâu chỉ có lần trả lại vàng
đó, chị đã từng “trả lại tiền cho người
ta trong “vô số lần khác”. Chị Thuật bảo, đi mua phế liệu dù có vớ được 30.000
đồng, 50.000 đồng chị cũng sẽ tìm lại người mất để trả. Trong 5 năm đi mua phế
liệu, chị từng nhiều lần trả lại người khác số tiền lên đến 3-5 triệu đồng. Chị
Thuật bảo giàu hay nghèo đều do chính tay mình làm ra chứ không thể vui vẻ
hưởng thụ những đồng tiền nhặt được của người khác. Chị Oanh, chủ nhân của 10 cây vàng bị mất, sau khi nhận lại đủ số vàng trên
có biếu lại chị Thuật 2 chỉ vàng nhưng
chị đã kiên quyết không nhận.
Việc làm của
chị Thuật là tấm gương sáng đáng để chúng ta trân trọng và tôn vinh. Khác hẳn với
những người “xấu xí” vừa mới đây thôi khi
đổ xô vào cướp những lon bia đổ ra đường từ một vụ tai nạn giao thồng, mặc cho người tài
xế đã hết lời van xin.
Trong xã hội
chúng ta, bên cạnh những người xấu còn không ít người tốt như chị Thuật, trong
số họ, có những người trình độ văn hóa thấp và rất nghèo nhưng họ không hèn và
có tư cách sáng ngời, khác hẳn với một số kẻ tuy có học nhưng tham lam vô độ, tìm
mọi cách để bòn rút tiền của của nhà nước, của nhân dân, không từ một thủ đoạn nào và không biết đến liên sỉ là gì.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét