Trong một buổi gặp gỡ và nói chuyện quan trọng của lãnh đạo một cơ quan trung ương với đại diện lãnh đạo các sở, ban ngành và doanh nghiệp của một thành phố duyên hải Miền Trung. Có một hình ảnh không được dễ chịu cho lắm liên quan đến cái điện thoại di động mà người viết được chứng kiến. Không đi sâu về nội dung cuộc buổi nói chuyện nhưng với khoảng thời gian hơn 2 tiếng đồng hồ, không có giải lao, hơn 300 người chăm chú lắng nghe, cũng đủ biết chất lượng của buổi nói chuyện. Tuy nhiên, không khí nghiêm túc của buổi họp lại bị “gây nhiễu” bởi những tiếng chuông điện thoại di động với đủ loại âm sắc, độ to nhỏ khác nhau. Nói không qua lời, trung bình cứ 5 phút là có một hồi chuông như vậy. Không hiểu những vị khách mời kia có cảm thấy những cái nhăn mặt, cái lắc đầu của mọi người xung quanh hay không. Và tôi cũng dám chắc là, cho dù không nói ra nhưng vị lãnh đạo kia cũng không lấy gì làm dễ chịu trước hiện tượng đó.
Nếu ai lỡ quên tắt máy hoặc chuyển sang chế độ rung thì thiết nghĩ, vài hối chuông ban đầu và khôn g khí nghiêm túc của buổi nói chuyện đã là sự nhắc nhở cho họ kiểm tra lại tình trạng máy điện thoại của mình rồi. Vậy mà còn nhiều người không làm động tác đó. Chẳng lẽ đó là những người mới biết sử dụng máy nên không biết cách chuyển sang chế độ rung!? Hay họ là những người muốn chơi trội thể hiện qua các điệu nhạc, réo rắt, lạ tai!?
Nước ta đã là thành viên chính thức của WTO, cũng như đang trong quá trình hội nhập với thế giới. Nhưng, sự tuỳ tiện, coi thường tập thể, coi thường tổ chức - nói trắng ra là chưa văn minh- của một số người, trong đó có cả các quan chức, mà đa số không phải non kém về sự hiểu biết thể hiện trong các diễn đàn, hội nghị tương tự như buổi gặp mặt trên, đã chứng tỏ rằng, chặng đường phía trước còn gian nan và chông gai lắm thay!
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét