LÀM GÌ ĐỂ CÓ MỘT ĐÀ NẴNG ĐÁNG ĐẾN
Cách đây chưa lâu, ngày 11/5/2023, Trung
tâm Xúc tiến Du lịch (Sở Du lịch thành phố Đà Nẵng) và Công ty TNHH Outbox
(Outbox) đã ký kết thỏa thuận hợp tác đồng hành và hỗ trợ điểm đến Đà Nẵng
thông qua ứng dụng dữ liệu thị trường. Hợp tác này nhằm nâng cao hiệu quả công
tác xúc tiến, quảng bá, quản lý điều hành điểm đến Đà Nẵng, phục vụ du khách tốt
hơn. Đây cũng là một trong những bước đi để xây dựng hình ảnh một “Đà Nẵng đáng
đến” trong định hướng chung để xây dựng một Đà Nẵng đáng sống.
Không thể phủ nhận, từ khi trực thuộc
Trung ương đến nay, Đà Nẵng đã từng bước khẳng định là nơi đáng đến và đáng sống
và cụm từ “Thành phố đáng sống” được nhiều người dành tặng cho Đà Nẵng và cũng
là mục tiêu phấn đấu của cả hệ thống chính trị của thành phố. Để đạt được mục
tiêu đó, Đà Nẵng cần tạo ra sức hút riêng mang tính bền vững của mình. Làm gì để
bạn bè khắp nơi tìm đến không chỉ 1 lần, và cả để những ai đến rồi gắn bó luôn
là một bài toán đặt ra cho những người có trách nhiệm của thành phố trong nhiều
năm qua. Sau gần 3 năm trầm lắng do đại dịch COVID-19 cũng như trải qua một vài
biên cố không mong muốn, Đà Nẵng cần có sự tự khẳng định mình để thương hiệu
“Thành phố đáng sống” mà bạn bè dành tặng không bị phai nhạt mà tiếp tục được
duy trì và phát huy ở tấm mức mới.
Trước
khi “thu hoạch” được những ý kiến đóng góp của bạn bè gần xa để phát triển
du lịch Đà Nẵng nói riêng và kinh tế-xã hội thành phố nói chung, một nội dung
trong tiến trình xây dựng một Đà Nẵng đáng đến, nhìn ở góc độ nội sinh, việc
duy trì, phát huy những tiềm năng và cả
những “thương hiệu” đã được định hình từ sau khi Đà Nẵng trực thuộc
Trung ương đến nay, thiết nghĩ là một nội dung cần được quan tâm một cách
nghiêm túc. Nên chăng, trong khi chưa có thêm nhiều cái mới do điều kiện kinh tế
và các nguyên nhân khách quan thì Đà Nẵng nên quan tâm “làm mới cái cũ” để hình
ảnh Đà Nẵng vẫn còn vẹn nguyên, không bị nhạt phai dù trải qua những thời điểm
khó khăn, đặc biệt là giai đoạn dịch Covid-19 hoành hành vừa qua.
Những năm qua, thực tế cho thấy những
nhu cần căn bản cần phải có đối với Đà Nẵng và về “vật thể” cũng như “phi vật
thể” mang tính nền tảng cần được duy trì và củng cố. Về “phi vật thể”, đó là
nhưng chủ trương được cả nước đánh giá cao mang tính đặc trưng của Đà Nẵng như
“5 không-3 có”, hoặc “4 an”. Bên cạnh
đó, cần xác định “lõi văn hoá” bản địa là gì và định hướng phát triển theo hướng giữ gìn, bảo tồn sự
đặc sắc của nét văn hoá ấy; xây dựng văn hoá người Đà Nẵng niềm nở, thân thiện,
hiếu khách, tất cả là để làm sao cho Đà Nẵng luôn giữ được cái cái hồn cốt mang
tính bản sắc của mình.
Về “vật thể”, có thể kể đến các yếu tố
như: hạ tầng giao thông đô thị; vệ sinh môi trường; an toàn thực phẩm; cây xanh
đô thị, nhất là trong điều kiện thời tiết ngày càng khắc nghiệt, bão gió thường
xuyên và cả những”chuyện nhỏ nhưng không nhỏ” như nhà vệ sinh công cộng…
Có một thực tế là, trong những năm qua, Đà
Nẵng đã bị thâm dụng không gian công cộng quá nhiều. Tuy ngân sách bỏ ra để
phát triển hạ tầng đô thị là không nhỏ nhưng tỷ lệ phân lô, bê tông hoá cao,
mỗi nhà, mỗi khu mỗi kiểu, thiếu sự tinh tế và hợp lý nên mất chiều sâu trong
quy hoạch đô thị. Các vùng đệm cho giao thông, thảm xanh, xử lý nước, rác nội
đô, không gian công cộng, kết nối hạ tầng không tính toán đủ để phục vụ các
lĩnh vực kinh tế một cách lâu dài….
Bên cạnh đó, khả năng duy trì chất lượng không
gian cũng chưa được tốt, chẳng hạn rác đâu cũng thấy, lề đường, thảm cây trên
các tuyến phố năm nào cũng đào lên sửa... Những vấn đề này có liên quan đến
“yếu tố thời gian” nên có làm gì thì khả năng phát triển cũng dừng ở mức giới
hạn của hạ tầng và quy trình vận hành hiện nay. Vì vậy, trong cái thực thể hiện
tại của hạ tầng đô thị, có thể tập trung ở các mảng xanh còn sót lại, khu nào
cũ rồi thì quy hoạch lại chuẩn hơn, đồng thời, cải thiện quy trình duy tu chăm
sóc cảnh quan cho chu kỳ mới.
Những cái cũ nhưng đã “thành danh” nên quan
tâm làm mới như việc “trang điểm” lại những cây cầu bắc qua sông Hàn,
tạo thêm nét lung linh về đêm. Hay đơn giản là “cho”
con cá chép phun nước trở lại ở khu vực “Cầu tình yêu” tại bờ Đông
sông Hàn. Nói đến cây cầu, còn là chuyện đưa vào khai thác một cây cầu “rất cũ” nhưng
có ý nghĩa về mặt lịch sử là cầu Nguyễn Văn Trỗi, nơi trong dự kiến là cầu đi
bộ ngắm cảnh kết hợp dịch vụ du lịch rất độc đáo nhưng cũng đã để rất lâu rồi
mà chưa triển khai, mặc dù đã “sơn phết” cho nó nhiều năm qua. Một số “điểm cũ” nữa cũng cần cần làm
mới nữa có thể kể đến như bờ Đông Sông Hàn nhất là đoạn từ cấu Sông Hàn hướng
bán đảo Sơn Trà thuộc tuyến đường Trần Hưng Đạo mà những năm qua còn khá nhếch
nhác; đó còn là việc “làm mới” Chợ Hàn, Chợ Cồn, vỉa hè trên những con đường
“xưa cũ” nhưng luôn nhộn nhịp quanh năm như Hùng Vương, Phan Châu Trinh; là
Công viên 29 tháng 3 nhiều năm qua còn thiếu khởi sắc…
Để trở thành
“Thành phố đáng đến”, không thể không đề cập đến lĩnh vực du lịch. Một thực
trạng đang hiện hữu là, do thời hạn Visa ngắn nên du khách chuyển hướng qua đi
du lịch ở Thái Lan, mặc dù Đà Nẵng được nhiều gia đình chọn làm nơi ưu tiên
hàng đầu cho kỳ nghỉ hè lý tưởng của mình, đơn giản chỉ vì ở nước bạn, việc
nhập cảnh dễ dàng hơn, thời gian lưu trú lâu hơn cho dù Đà Nẵng có nhiều yếu tố
tốt và thuận lợi hơn Băng Cốc như an toàn, thân thiện và nhiều tiện ích hơn và
nhất là không có tình trạng kẹt xe…. Câu chuyện này muốn thay đổi thì bản thân
Đà Nẵng không thể tự quyết được mà là do Trung ương. Hy vọng, Đà Nẵng sẽ cùng
với các địa phương khác trong cả nước, đề xuất Trung ương sớm giải quyết bất cập này để thu hút du khách nước ngoài
đến Đà Nẵng nói riêng và cả nước nói chung được nhiều hơn.
Nhìn chung,
để hấp dẫn và giữ chân được du khách, cần quan tâm duy trì cách quản lý đô thị
như hiện nay và thêm các bổ sung như nơi cắm trại, bảo tàng mini trong đó lưu
giữ các bộ sưu tập về văn hoá, lịch sử, chính trị… Đó là những việc hoàn toàn
khả thi. Nói riêng về bảo tàng ở Đà Nẵng, thành phố nên có thêm nhiều bảo tàng
chuyên đề ngoài những bảo tàng hiện có vì bảo tàng không phải là những chuyện
“to tát”, lớn lao, miễn là nó lưu giữ những hiện vật, câu chuyện có ý nghĩa,
chẳng hạn Bảo tàng đá mỹ nghệ Non Nước, Bảo tàng Phật giáo…
Đơn giản hơn, để thu hút khách du lịch,
chỉ việc đi dạo thôi Đà Nẵng cũng có những tiềm năng để khai thác, chẳng hạn
như chuyện đi dạo trên đường Bạch Đằng qua từng cây cầu lúc hoàng hôn hay buổi
bình minh; đi dạo dọc các bãi biển, đi
vòng quanh các chợ ăn vặt hay đạp xe quanh Sơn Trà…
Một nội dung cần quan tâm nữa là du
lịch thể thao, đặc biển là thể thao liên quan đến sông-biển.. Tiềm năng về mảng
này Đà Nẵng còn rất nhiều nhưng còn chưa được khai thác hết. Một số nội dung về
thể thao trên sông đã từng hoạt động như chèo thuyền Kayak, do một số nguyên
nhân cả chủ quan và khách quan đã “im hơi lặng tiếng” đến bây giờ. Còn nhớ sau
vụ lật thuyền du lịch Thảo Vân trên sông Hàn năm 2016, mới thấy Việt Nam nói
chung và Đà Nẵng nói riêng thời điểm đó không có tiêu chuẩn cụ thể gì đối với
các hoạt động sông-biển. Một số anh em tâm huyết với các môn thể thao sông biển
của Đà Nẵng đã bỏ tiền đi du học nước
ngoài, chịu lỗ 5-7 năm để theo, có bạn có cả bằng giáo viên về bộ môn này, được
liên đoàn quốc tế công nhận nhưng lại chưa được Việt Nam công nhận. Thậm chí cơ
quan quản lý còn trả lời là mấy bằng chứng nhận này chưa được công nhận tại
Việt Nam, trong khi quy trình công nhận
chi tiết thì không có, sơ sài vài dòng và cũng không biết cụ thể ở Việt Nam cơ
quan, tổ chức nào có năng lực đánh giá, công nhận những ngành mới trên thực tế
vì nhân viên chuyên môn những ngành này
được chia theo cấp độ và phải tích luỹ trong nhiều năm. Trong khi đó,
thể thao dưới nước quy định cấp phép vùng nước có từ năm 2019 nhưng khi khi nhận
hồ sơ thì cơ quan quản lý còn lúng túng, người có chuyên môn làm đúng thì phải
tạm dừng dịch vụ trong khi dịch vụ chui lại hoành hành mà vẫn không bị xử lý.
Ngoài tắm biển thì nên quan tâm thu hút
du khách qua các môn thể thao biển. Đến Đà Nẵng đâu phải chỉ để ăn hải sản, tắm
biển nhưng sẽ hấp dẫn hơn khi có thêm các môn thể thao biển mạnh mẽ như lướt
ván diều, lướt sóng, cano, dù kéo…
Để có một Đà Nẵng đáng đến, đáng sống thì phải căn cứ
vào điều kiện thực tế, bối cảnh hiện tại, tiềm năng, dư địa để “liệu cơm mà gắp
mắm”. Cái gì ở tầm địa phương thì nên tận dụng, khai thác và làm ngay, làm sớm,
làm chắc. Cái gì cần phải có chủ trương, hỗ trợ của Trung ương thì cần đề xuất
trên các diễn đàn như Quốc hội, bằng các văn bản đến Chính phủ, Bộ, ngành và
phải theo tới cùng. Cần xốc lại đội ngũ, dám nghĩ dám làm, dám chịu trách nhiệm
trong toàn hệ thống chính trị để có sự đồng thuận trong quá trình xây dựng Đà
Nẵng thành điểm đáng đến, nơi đáng sống như kỳ vọng của bao thế hệ lãnh đạo và
người dân Đà Nẵng./.

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét