Sáng nay ngồi uống cà phê với mấy cậu “bạn ruột”, tình cờ nghe được mấy câu chuyện liên quan đến bệnh viện ở Đà Nẵng. Chuyện thứ nhất là bố vợ của cậu U vừa mất, sau khi nằm hơn một tháng trên giường bệnh của Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng. Theo ước tính của cậu ấy thì chi phí thuốc men, một ngày ít nhất cũng hơn 1 triệu. Ông cụ mất hơn một tuần thì cậu con rể đến bệnh viện để thanh toán các khoản chi phí sau khi lo xong chuyện ma chay. Khi làm thủ tục, cậu bạn mình ngỡ ngàng khi đươc bệnh viện thông báo là… không tốn một đồng nào cả. Việc này không liên quan đến bảo hiểm y tế, mà là do ông cụ thuộc đối tượng bệnh nhân trên 80 tuổi, nên được miễn toàn bộ chi phí thuốc men. Thì ra đây là quy định của thành phố mà người của bệnh viện nói là do “Ông Thanh (ông Nguyễn Bá Thanh) quyết như vậy”
Chuyện thứ hai là chuyện do cậu T kể hôm qua chở mẹ vợ đi thăm một người bệnh mổ ở Bệnh viện Ung thư Đà Nẵng, theo cậu ấy thì phòng bệnh nhân nằm rất sang, phòng nào cũng có máy lạnh, cậu bạn vào cái toilet trong buồng bệnh để “tìm hiểu”, thấy có một cái nút “lạ” bèn táy máy bấm vào, ai ngờ không lâu sau đó có một cô y tá chạy vào ngay, thì ra, đây là nút báo khẩn cấp dành cho bệnh nhân khi vào toilet, nếu có chuyện gì nghiêm trọng thì bấm vào đó, đèn ở ngoài sẽ báo đỏ và nhân viên y tế sẽ can thiệp ngay. Chuyện tưởng nhỏ như vậy nhưng dễ gì có ở các bệnh viện khác kể cả ở HN hay TPHCM. Liên quan đến Bệnh viện Ung thư, mình cũng đã vào đây một vài lần và nhận thấy rằng, đây quả là BV quy mô và đẹp nhất mà mình từng thấy, nó trông như một cái khách sạn loại sang, vừa có công viên, có nhà lưu trú cho người nhà bệnh nhân có “Nồi cháo tình thương” phát miến phí sáng, trưa chiều cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, mà lại rất ngon và bổ… Đây đúng nghĩa là “nhà Thương” mà hồi xưa ông bà ta thường nói vì nó không lấy tiêu chí dịch vụ làm đầu mà đưa tiêu chí chăm sóc sức khỏe lên hàng đầu. Đến Bệnh viện này, người dân thuộc đối tượng đặc biệt nghèo không phải lo lắng về tiền bạc khi lâm bệnh, vì bệnh nhân sẽ được điều trị miễn phí. Trong khi nhiều bệnh viện ở các thành phố khác nêm cứng bệnh nhân, như tại TPHCM, bệnh nhân trẻ em không phải nằm viện mà “ngồi viện” bởi vì quá tải, thì Đà Nẵng lại xây dựng một bệnh viện hiện đại và miễn phí cho người nghèo. Điều mới mẻ khác nữa là việc tổ chức cho người nhà bệnh nhân ăn ở, không để nằm phải la liệt ngoài hành lang hay chui dưới gầm giường người bệnh. Đã từng có nhiều bệnh nhân đi khám chữa bệnh ở nước ngoài, khi trở về, có người đã nói rằng: “Khám ở bệnh viện ở Singapore hay Mỹ, mới thấy mình là một con người”. Những nhận xét đó đó rất đáng để mọi người suy ngẫm. Và Đà Nẵng đã tiên phong cho hành động này.
Nhân “lan man” về chuyện “nhà thương ở Đà Nẵng” cũng cần biết thêm là ở Đà Nẵng, bệnh nhân chạy thận không phải tốn tiền, vào bệnh viện công lập được giữa xe miễn phí, đi cầu thang máy không phải tốn tiến và các chi phí khi xe cứu thương phải bỏ ra khi làm nhiệm vụ đều được miến đối với người được cấp cứu cũng như đối với các nạn nhân của các vụ tai nạn.
Để hướng tới một Đà Nẵng “Thành phố đáng sống” còn là một quá trình lâu dài, nhưng chí ít, khi lạm bàn về chuyện “đang sống” từ những điều mắt thấy tai nghe ở trên, dù là dưới “góc độ bệnh viện” cũng thấy mục tiêu nhân văn kia hoàn toàn không phải là điều viển vông!
Một đô thị đáng sống. Tuyệt lắm ạ.
Trả lờiXóaCảm ơn Dung nhiều nhé, Đà Nẵng vẫn còn phải phấn đấu nhiều lắm!
Xóa