Nhà
mình có một khoảng sân thượng, nơi mà những hôm trời nóng nực, mình hay lên đó
hóng gió và nhất là những tối có trăng, lên ngắm trăng để suy nghĩ lan man về
đủ thứ chuyện trên đời. Ánh trăng “của mình” là “trăng phố thị”, chỉ nhìn được
trăng trong một khoảng trời nho nhỏ, do bị giới hạn giữa hai ngôi nhà cao tầng kẹp
ở hai bên và cũng chỉ được ngắm được trăng trong một khỏang thời gian nhất
định. Nhìn ra bốn phía là ánh sáng của đèn cao áp, là lô nhô những ngôi nhà cao
có, thấp có, dưới đường xe cộ qua lại ồn áo... Nếu có tâm hồn thơ thì trong cái
bối cảnh đó, cũng khó “xuất khẩu” ra thơ được vì cái tính thi vị của “trăng đô thị” khó
mà sánh với ánh trăng nơi làng quê, núi rừng, sông biển được.
Bản
thân trăng không có tội tình gì, vì ở đâu nó cũng đem ánh sáng đến cho đời,
chiếu sáng cho trái đất bao la. Ví von
một chút thì trăng và người đã sống với nhau thân thiết, gần gũi bao đời nay. Vầng
trăng không chỉ tri kỉ mà còn ân tình, thuỷ chung biết bao!
Ánh
trăng gần gũi với mình từ thời thơ ấu và theo suốt cuộc đời mình đến bây giờ. Nhớ
hồi nhỏ, những năm tháng còn chiến tranh, ở nơi sơ tán, tiếp xúc với thiên
nhiên nhiều hơn, khi ấy, vào những đêm trăng sáng vằng vặc, lũ trẻ con như mình
ít ai chịu ngồi trong nhà mà ra sân, ra đường làng chạy nhảy chơi đùa. Trên
cánh đồng lúa, hay lúc nhìn ra dòng sông, dưới những rặng tre, tán cau thấy anh
trăng sao mà thanh khiết, nên thơ. Về khuya, ngồi hóng mát mà mở đài nghe
chương trình “Tiếng thơ” trên Đài TNVN, thấy buồn man mát, lâng lâng giữa thực và
hư, nhiều khi thiếp đi lúc nào không hay. Trăng còn là kỷ niệm những năm sinh
viên của mình, trong những lần đi thực tập giáo trình ở miền Tây Nam bộ, giữa
đồng lúa bao la của miền châu thổ, thấy trời và đất mênh mông làm sao! Ánh
trăng quyện với sóng lúa cùng với “bản hòa tấu” muôn thuở của đồng quê là hình
ảnh thật khó quên. Rồi cũng thời sinh viên, đi lao động ở Lâm trường Mã Đà - Đông
Nai, giữa đêm rừng thanh vắng, nhìn ánh trăng quyện trong tán lá gỗ Tếch, nghe
tiếng con mang tác, thấy trong lòng lâng lâng khó tả. Còn nhớ những năm 85-86
của thế kỷ trước, khi tham gia đội văn nghệ của Công ty Dâu tằm QN-ĐN đi biểu
diễn phục vụ bà con trồng dâu nuôi tằm vùng Gò Nổi – Điện Bàn, Duy Xuyên, Quê
Sơn…, những đêm thuyền chạy trên dòng Thu Bồn, nhìn ánh trăng lấp lánh trên
sông, có cảm tưởng như “trăng rơi” trên sông một nỗi buồn cô độc, đẹp mà bí ẩn,
xa xôi.
Bao
năm nay sống ở phố, quen với ánh điện, vầng trăng đi qua khoảng sân thượng làm mình
có cảm giác như “người dưng qua đường”. Thỉnh thoảng, rất ít thôi, những hôm cúp
điện, lên sân thượng ngắm trăng hoặc khi
đã về khuya, nhìn ra khung cửa, đột ngột thấy vầng trăng tròn ghé vội, trong
khoảnh khắc “tối om” ấy, vầng trăng xuất hiện thật bất ngờ khiến lòng người
bàng hoàng trước vẻ đẹp kì diệu của nó. Phải chăng, khi không có “ánh sáng của
văn minh”, sự xuất hiện đột ngột của vầng trăng đã khiến con người bừng tỉnh,
nghẹn ngào, rưng rưng một nỗi niềm với trăng.
Với
mình, trăng đẹp hơn, nên thơ hơn khi vằng vặc nơi đồng quê, núi rừng, sông
nước…Và một khoảnh khắc bất chợt nào đó nơi phố thị. “Trăng quê” lúc nào cũng
đẹp, nên thơ hơn “trăng phố”. Trong cái xô bồ, thô ráp của phố thị, cần lắm
thay những khoảnh khắc mượt mà, dịu dàng của ánh trăng.

"Ánh trăng im phăng phắc
Trả lờiXóaĐủ cho ta giật mình..."
Bác Khó đã nhiều lần gặp khoảnh khắc này như Nguyễn Duy chưa ạ?
Trăng là một đề tài hấp dẫn, bài viết của anh khá cảm xúc...
Em ghé thăm, kính chúc anh an vui nhé!
Câu thơ đó thật đắt, anh chưa đủ tầm để bằng một nửa của Nguyễn Duy, hihi
XóaBài viết hay quá ! trăng luôn là niềm cảm hứng cho các nhà thơ , nhà văn , nhạc sĩ, họa sĩ làm nên những tác phẩm để đời .
Trả lờiXóaCảm ơn chủ bút nhé ! Chúc bạn luôn có thật nhiều niềm vui !