Nhớ lại cách đây chưa đầy 2 năm, đứa bạn của cu Tô nhà mình,
nhân hết kỳ nghỉ hè, từ Gia Lai trở ra Đà
Nẵng để vào học năm thứ 3, trước ngày nhập học mấy ngày, cháu có đến nhà ở lại
chơi với thằng cu Tô. Cơm nước xong, thấy cu cậu lễ mễ bưng ra một thùng giấy
được bao gói kỹ và bẽn lẽn thưa với vợ chồng mình: “cháu mới ở quê ra, có chút
quà gửi biếu cô chú”. Quà được mở ra, bên trong là những củ khoai lang vỏ đỏ mập
tròn, đều tăm tắp. Đây là loại khoai lang, sau khi chín, ruột có màu vàng nghệ, rất ngon. Đó có thể gọi là món “quà quê”
đúng nghĩa. Nói đến chuyện này, mình lại nhớ đến những món “Quà quê” khác mà
mình đã được nhận, đó là những sản phẩm “cây nhà lá vườn” của những con người
chất phát, chân thành mà thường là những người nông dân, lao động, tuy nghèo
vật chất nhưng giàu tình nghĩa, cũng có khi là những người bạn, đồng nghiệp đến
với nhau chỉ đơn thuần bởi một chứ TÌNH.
Nhớ lại cách đây hơn 10 năm, khi còn
công tác ở Trung tâm Khuyến nông, một lần đi xuống địa bàn, tình cờ mình bắt
gặp một hoàn hoàn cảnh thương tâm của một gia đình nông dân nghèo ở thôn Phước
Hậu, xã Hòa Nhơn. Hai đứa con của gia đình anh Minh- chị Hai này bị di chứng
chất độc màu da cam, mỗi cháu một căn bệnh khá đặc biệt không giống nhau. Thấy
vậy, sẵn có máy ảnh, mình có mới chụp ảnh đăng tin gửi đăng trên nhiều tờ báo,
từ đó người hảo tâm tới tấp ủng hộ tiền tạo điều kiện đi chữa lành bệnh và cháu
Điệp còn được ra cả nước ngoài để điều trị… Đến nay, cả hai cháu đã tai qua nạn
khỏi. Từ dạo đó đến giờ, gia đình coi mình như là ân nhân, tết năm nào ba mẹ cháu
cũng xuống nhà biếu chút quà quê, khi thì vài chục bánh tráng gạo, khi thì chai
mật ong rừng, lúc thì cặp bánh tét nhà làm, thi thoảng có con gà, con vịt nhà
nuôi...
Nhắc đến quà quê, còn nhớ đến những con
tôm, con ghẹ do vét ao, đánh dậm của cậu công nhân tên Chính, làm ở Công ty Môi
trường đô thị, quê ở tận Hòa Liên, mà cách đây mười mấy năm là công nhân ở cái
Trại dâu tằm núi Bà Nà heo hút, nơi mà mình làm cán bộ kỹ thuật sau khi ra trường.
Anh em đồng cam cộng khổ có nhau, sau này “khá” hơn, xin được về làm công nhân
vệ sinh ở Đà Nẵng, vậy mà ở trên quê, thỉnh thoảng có con tôm, con cá đánh bắt
được là đem xuống biếu gia đình mình…
Hôm
Chủ nhật mới đây, một đứa bạn học cũ của cu Tô nhà mình, quê ở Đại Lộc, hiện đã
có công việc ở Đà Nẵng, tranh thủ đến thăm bạn, có gửi cho cu cậu nhà mình một
món quà quê là một quả mít to, nói là mít của nhà trồng, chở từ Đại Hiệp xuống.
Món “quà quê” này, nếu mua ở Đà Nẵng thì chẳng khó gì nhưng đối với mình có giá
trị riêng của nó. Cái tình quê chất chứa trong quả mít xù xì làm cho người nhận
thấy thật dễ chịu và trân trọng và thêm quý mến những đứa bạn của cậu con trai
mình .
Đối với những người có hoàn cảnh kinh tế
khó khăn như vậy, nhận quà của họ thật là áy náy, nhưng trước tấm lòng chân
thành của họ, mình đành phải nhận. Những món quà tuy giản dị nhưng đậm tình
nghĩa, đối với ai có thể có thái độ thờ ơ, hờ hững thậm chí rẻ rúng nhưng với mình,
nó luôn được trân trọng, được đón nhận một cách chân tình. Giá trị tính ra bằng
vật chất nhiều khi rất nhỏ nhưng nhiều khi đó là mồ hôi, nước mắt của người làm
ra nó hoặc đơn giản cũng là từ những đồng tiền khiêm tốn tích góp được sau những
tháng ngày lao động nhọc nhằn để mua từ quê đem lên biếu người trên phố. Nó có
giá trị, thậm chí là vô giá mặc dù có
những người được nhận cho những món quà trị giá hàng triệu đồng, đồ ngoại, đồ hiệu
nhưng không thể so sánh được.
Với những “người nhà quê”, họ vô tư, hồn hậu, quà quê là “của ít lòng nhiều”, “của nhà
trồng được”… Không kiểu cách, màu mè, không vụ lợi, toan tính. Trước những món
quà giản dị nhưng ấm áp tình nghĩa, người nhận cảm thấy tự tin, dễ chịu khi
nhận nhưng nhiều khi lại cảm thấy e dè trước những món quà tặng có vẻ đắt tiền.
Có lẽ bởi vì ngày xưa, má mình có dặn: “Quà tặng cốt là ở tấm lòng. Quà tặng
đắt tiền phải thận trọng khi nhận vì nhiều khi là thứ đồ để... mua chuộc!”. Thú
thật là mình luôn thận trọng trước sự hào nhoáng của những món quà sang trọng,
thế nhưng chưa bao giờ có thể từ chối những món quà quê. Với quà quê, chẳng cần
phải băn khoăn cưỡng lại hay thuận theo, chỉ đơn giản là nhận, cảm động và nhớ!
Quà tặng đắt tiền có thể khiến ai đó thích
thú, nhưng quà quê lại khiến nao lòng và nhớ lâu, nhất là khi nó được tặng
trong sự rụt rè, bối rối. “Đặc sản quê
mình” đối với nhiều người là rất quý giá nhưng cũng có người có “máu” “trọng
phú khinh bần” lại cho là tâm thường. Quà quê thường đem lại niềm vui cho cả
người nhận lẫn người tặng. Không phải quà được bao gói sang trọng hay đắt tiền
là giá trị trong khi quà quê chẳng bao giờ “sửa soạn áo quần”, vậy mà nó lại
khiến người nhận lâng lâng, trân trọng. Cuộc sống có nhiều điều không thể đoán
định. Đôi khi con người ta trở nên cách xa và nghi ngại vì những tín hiệu nhiễu
sóng. Nhưng quà quê chỉ phát đi một tín hiệu duy nhất, không thể nhận biết sai
lệch, đó là: tấm lòng chân tình!

PL TEM Quà quê : tấm lòng chân tình - anh Khotinh nhé!
Trả lờiXóaChúc anh luôn vui!
Cảm ơn Phong Lan đã ghé nhà và dán Tem. Thỉnh thoảng ghé nhà thăm hỏi nhau
Trả lờiXóathinh thoang KT nhà mình cũng phải vô nhà người đẹp dán tem đi chứ KT!.hehe
Trả lờiXóaDạo này lu bu quá, quên hết chuyện dán tem rùi HC ơi!
Xóa