Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

MIẾU THỜ QUAN VÀ NGÔI TRƯỜNG MANG TÊN GIÁM ĐỐC SỞ

Sáng nay mở báo Tuổi trẻ ra đọc, lướt qua các tựa đề trên trang 1 thấy có bài: “Miều thờ quan và ngôi trường mang tên giám đốc Sở”. Ban đầu, mình chứ ngỡ đây là loại bài phê phán, chống tiêu cực vì bây giờ nghe thấy chữ “quan” ‘ là hay nghĩ đến đến mấy vụ tiêu cực. Tò mò mở ngay trang 18 đọc và mới vỡ lẽ đây là một phóng sự trong mục “Chuyện ấy bây giờ” của tác giả Nguyên Linh. Càng đọc mình càng thấy thấm thía và cảm động về một câu chuyện có thật ở vùng Phá Tam Giang, khi người dân ở xã Quảng Công, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế đã lập miếu thờ một “ông quan” có tên là Phan Thế Phương, nguyên là giám đốc Sở Thủy sản Thừa Thiên - Huế, người đã lặn lội  cùng người dân vùng phá Tam Giang và bày cách cho họ nuôi tôm, nuôi cá  để đến bây giờ cả vùng đó dân sung túc, ấm no. .Người dân ở đây coi ông là “Thành hoàng” nên  đã lập đền thờ ông ngày ngoài hồ tôm. Hơn thế nữa, đúng dịp kỷ niệm 22 năm ngày mất của ông, người dân khắp vùng Phá Tam Giang kéo về xã Quảng Công để chứng kiên Lễ tuyên bố đặt tên và khánh thành cổng trường mang tên Phan Thế Phương. Ông hiệu trưởng ở đây kể lại rằng: “Người già kể cho người trẻ, cô giáo kể cho học sinh, hình ảnh của một ông giám đốc sở đã trở thành vị cứu tinh của người dân đầm phá. Chuyện một ông quan không quản ngại khó khăn, lặn lội về vùng quê nghèo khó, mang theo khát vọng giúp người dân nghèo đổi đời, đã trở thành giáo án sinh động, là gương sáng mà thầy trò noi theo”.
Cũng cần nói đến một chút về ông “quan” này: Ông Phương tham gia cách mạng từ năm 1945, từng giảng dạy tại khoa Thủy sản - Trường Đại học Nông nghiệp I, vào Đảng từ năm 16 tuổi, ông làn Giám đốc sở Thủy Sản Thừa Thiên - Huế từ năm 1983, ông mất do tai nạn giao thông năm 1991 trên đường đi công tác miền Nam tìm hướng đi cho xuất khẩu thủy sản. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới vào năm 2003. Được tin ông mất, người dân đau đớn như mất người thân, hôm tiến đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng, có hàng vạn người dân chài vùng đầm phá Tam Giang lặn lội từ sớm lên Huế để tiễn biệt ông và chưa có đám tang của vị lãnh đạo cấp tỉnh nào đông đên như vậy.

Làm quan như vậy mới đúng nghĩa  là “quan”, quan của dân, vì dân, nói “chính trị” một chút thì đó là một người Cộng sản chân chính, chứ không như những ông quan xa dời dân, hách dịch, nhũng nhiễu, miệng nói toàn điều hay mà toàn làm trái, làm bậy. Người dân vùng đầm phá Tam Giang và cả tỉnh Thiên Huế có thể tự hào về một người lãnh đạo như vậy, không như một vị cựu Bí thư cũng của tỉnh này đã nghỉ hưu, từng gây tai tiếng với tiếp viên trong nhà hàng, rồi giả mạo thành tích, cướp công người khác để được phong anh hùng, vừa bị phanh phui cách đây không lâu. Những ông “quan” như vậy chỉ làm cho người đời rẻ khinh và khi mất đi cũng chẳng có mấy ai đến thắp cho nén nhang.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

HAI THÀNH PHỐ - MỘT NIỀM TỰ HÀO

Mình có may mắn khi được gọi hai địa danh của miền Trung là quê hương thân yêu của mình. Một thành phố - đô thị cổ Hội An- là quê hương thứ nhất và một thành phố  - Đà Nẵng – quê hương thứ hai, nơi lưu dấu những kỷ niệm thuở học trò và những năm tháng làm việc, đồng cam cộng khổ cùng bạn bè đồng nghiệp xây dựng mảnh đất này, từ khi còn là một thành phố trực thuộc tỉnh QN-ĐN đến khi “ra riêng”, trở  thành thành phố trực thuộc Trung ương. Đối với mình cả hai cái tên ấy đều để lại trong lòng một tình yêu rất đặc biệt, tuy riêng nhưng chung, chung mà riêng và trên hết là niềm tự hào khó tả.
Xét về “tuổi tác” của hai thành phố anh em nằm kề cận nhau này, Hội An “già” hơn với cái tên đã trở thành thương hiệu là “phố cổ Hội An” và thực ra nó cũng “cổ” hơn Đà Nẵng. Tuy “lớn” hơn nhưng “sinh sau đẻ muộn”, Đà Nẵng – thành phố trẻ- nét xưa cũ chỉ phảng phất ở vài nơi, trong khi nét hiện đại thì ngày càng thể hiện cũng với sự trưởng thành theo thời gian.
Tình yêu, niềm tự hào về hai thành phố này, nếu xét về lẽ tự nhiên như mọi con người bình thường khác, thì cũng là chuyện thường tình của một người yêu quê cha đất tổ, yêu nơi cưu mang, nuôi dưỡng mình trường thành. Nhưng điều đặc biệt là sự tự hào được nhân đôi khi cả hai thành phố này đều nhận được những đánh giá khá thiện cảm của bạn bè gần xa, nhất là những đánh giá, nhận xét của du khách và các tổ chức có uy tín của thế giới đối với Đà Nẵng và Hội An, là sự khẳng định vị thế, sự  thân thiện gần gũi của cảnh vật, con người; vẻ đẹp của tự nhiên, nét cổ kính và hiện đại của những công trình kiến trúc, sự trong lành về môi trường sống, sự an toàn về an ninh trật tự…Tất cả, làm cho Đà Nẵng và Hội An có những nét đặc trưng riêng mà không phải đô thị nào của nước ta cũng có được. Và cũng có thể thể nói rằng, gần như là chưa có đô thị nào của nước ta lại nhận được nhiều danh hiệu, sự vinh danh, bầu chọn của các tổ chức quốc tế như Đà Nẵng và Hội An, mặc dù cả hai đều năm ở dải đất miền Trung  nắng dữ mưa nhiều, bão gió, lũ lụt thường xuyên.
Về những danh hiệu riêng, xin nói về “Phố cổ” trước. Đầu tiên là danh hiệu được Unesco vinh danh cách đây vừa tròn 14 năm – Di sản văn hóa thế giới. Tiếp đến, trong năm 2012, sau khi được vinh danh trong danh sách 10 điểm đến lý tưởng cho các kỳ nghỉ lễ dành cho khách du lịch nước ngoài (Top 10 holiday destinations in Asia) bởi tạp chí The Smart Travel Asia 2012, một tạp chí du lịch trực tuyến hàng đầu, có uy tín của châu Á với hơn một triệu độc giả trên toàn thế giới truy cập mỗi năm, Hội An một lần nữa vinh dự được trao Giải Vàng “Thành phố được yêu thích nhất năm 2012” từ sự bầu chọn của Tạp chí du lịch Wanderlust (Vương quốc Anh). Kết quả được rút ra từ cuộc bình chọn từ các độc giả của tạp chí dựa trên 6 tiêu chí là chất lượng dịch vụ nhà nghỉ, nhà hàng, mua sắm, môi trường, văn hóa và mức độ thân thiện. Hội An xếp vị trí thứ 8 với tổng điểm là 76,4/100 so với thành phố Bangkok  với 83 điểm xếp hạng nhất trong danh sách này. Phố cổ được biết đến và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khách du lịch nhờ vào sự đón tiếp nồng hậu của người dân địa phương và một bầu không khí trong lành sạch sẽ. Cũng cần biết rằng, Tạp chí Wanderlust công bố Hội An đứng đầu trong top 10 thành phố yêu thích hàng đầu thế giới, trên cả Cusco của Peru, Kyoto (Nhật Bản), Copenhaghen (Đan Mạch), Venice (Ý) và New York, San Francisco (Mỹ). Tạp chí Wanderlust có lượng độc giả hơn 100 nghìn người ở 112 quốc gia. Việc vinh danh Hội An dựa trên những trải nghiệm trong các chuyến du lịch của gần 3.000 độc giả từng đến Hội An, họ đã bỏ phiếu đánh giá mức độ hài lòng lên tới 97,18%. Cũng theo tạp chí này, năm 2012, có tất cả 976 thành phố trên toàn thế giới được bầu chọn, nhưng không nơi nào được đánh giá cao như Hội An. Du khách đã cho rằng, Hội An là một thành phố xinh đẹp và rất dễ thương với những bãi biển và phong cảnh hấp dẫn.
Nói đến Đà Nẵng, có lẽ đầu tiên là đi sự kiện năm 2005, Đà Nẵng lọt vào danh sách các bãi biển đẹp nhất hành tinh do Tạp chí kinh doanh Forbes bầu chọn. Đây là Tạp chí được biết đến như một cơ quan chuyên điều tra, nghiên cứu thực tế và tổng kết ra những cái nhất đáng quan tâm của thế giới hàng năm. Những đánh giá và xếp hạng của Forbes được coi là xác thực nhất, có giá trị hơn mọi tạp chí kinh doanh khác trên thế giới, nhờ uy tín đặc biệt và sự kỳ công của tạp chí này trong các cuộc điều tra. Đà Nẵng có đủ các yếu tố thông thường nhất khi nói về một bãi biển như: bờ cát dài và phẳng, ánh nắng đủ để tắm nắng, sóng gió vừa phải đủ để chơi các môn thể thao ven biển. Chính vì vậy mà  đáp ứng được hầu hết các tiêu chí Forbes nêu ra và thoả mãn đa số yêu cầu phong phú đa dạng của du khách toàn cầu. Có thể nói, sự hấp dẫn theo Forbes còn cao hơn rất nhiều vẻ đẹp đơn thuần của mỗi bãi biển. Ngoài ra còn phải kể đến các nguyên nhân quan trọng khác khiến Đà Nẵng lọt vào "mắt xanh" như: chính quyền và ngành du lịch địa phương kiên định chính sách thúc đẩy du lịch; thẳng tay với các tệ nạn và thói đeo bám, xin xỏ và quấy rầy du khách; tổ chức đón các đoàn khách quốc tế từ đầu năm để chuẩn bị tinh thần cho họ vào mùa hè; sự hoạt động hiệu quả và đạt tiêu chuẩn quốc tế của các khu nghỉ dưỡng như Furama Resort... được tặng danh hiệu “Thương hiệu uy tín và sang trọng trong ngành du lịch dịch vụ và lưu trú tại miền Trung”.
Năm 2012, một tin vui đến với người dân Đà Nẵng là, khi tại hội nghị năng lượng Diễn đàn hợp tác châu Á - Thái Bình Dương (APEC) lần thứ 44 diễn ra tại Washington vào tháng 11/2012, Đà Nẵng đã chính thức được thế giới công nhận là 1 trong 20 thành phố trên thế giới có không khí sạch bởi hàm lượng cacbon thấp nhất. Đây là điều kiện giúp Đà Nẵng triển khai xây dựng thành công đề án “Đà Nẵng - Thành phố môi trường” . Và cách đây không lâu, độc giả của tạp Smart Travel Asia đã bầu chọn Đà Nẵng là 1 trong 10 điểm đến hấp dẫn nhất châu Á năm 2013. Kết quả bầu chọn được dựa trên cuộc bình chọn “Những sản phẩm, dịch vụ du lịch tốt nhất năm 2013” do Tạp chí du lịch điện tử Smart Travel Asia tổ chức lấy ý kiến độc giả trong thời gian qua.
          Trong những ngày gần kết thúc năm 2013, một tin vui nữa đến với Đà Nẵng nữa là khi Quỹ Rockefeller đã công bố thành phố Đà Nẵng được lựa chọn trong số 33 thành phố đầu tiên được tham gia “Chương trình 100 thành phố có khả năng chống chịu” do Quỹ Rockefeller khởi xướng nhân kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Quỹ. Có tổng cộng 400 thành phố trên khắp thế giới tham gia nộp hồ sơ để chọn ra 100 thành phố và Đà Nẵng  đã vinh dự nằm trong số 33 thành phố đầu tiên, trong đó châu Á có  8 thành phố của 8 quốc gia và Đà Nẵng là thành phố duy nhất của Việt Nam được chọn trong đợt này.  Hội đồng xét chọn gồm nhiều nhân vật nổi tiếng, có uy tin của thế giới, đáng chú ý có cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton và cựu tổng thống Nigeria.
Cuối cùng một  niềm tự hào, một niềm vui chung đến từ hai cái tên thân thương khi Đà Nẵng và Hội An là hai thành phố của Việt Nam đồng loạt được Tổ chức Định cư con người Liên Hiệp Quốc tại Châu Á (UN Habitat châu Á) lựa chọn trao giải thưởng “Phong cảnh thành phố châu Á năm 2013”. Giải thưởng này được xây dựng nhằm vinh danh những thành phố, vùng miền… được xem là điển hình trong kiến thiết cảnh quan. Giải thưởng năm 2013  này có chủ đề Thành phố, niềm tự hào của người dân. Những thành phố được trao giải được Ban tổ chức đánh giá trên các tiêu chí chính gồm: Sự kết hợp hài hòa giữa môi trường địa phương và môi trường khu vực. Thành phố an toàn, thuận tiện và bền vững. Thành phố phát triển trên cơ sở tôn trọng văn hóa và lịch sử của địa phương và khu vực. Chất lượng thẩm mỹ cao. Những đóng góp cho phát triển địa phương, khả năng trở thành điển hình cho các thành phố khác.
          Thật tự hào khi có hai thành phố quê hương cùng được quốc tế vinh danh trong cũng một thời điểm như vậy. Để có được những đánh giá tốt đẹp, khách quan trên của bạn bè quốc tế là cả một quá trình phấn đấu  dựng xây, chung tay góp sức của lãnh đạo và mỗi người dân Đà Nẵng - Hội An trên nên tảng, bản sắc của cái “nôi văn hóa” mang tên Đất Quảng.
Năm 2013 sắp khép lại với nhưng bề bộn, hậu quả của thiên tai bão lụt và khó khăn của nền kinh tế nhưng với  ý chí quyết tầm và truyền thống vốn có của mình, người Đà Nẵng và  Hội An sẽ viết tiếp trang sử vàng mà cha ông để lại xứng đáng với nhưng danh hiệu mà cả nước và bạn bè quốc tế đã  dành tặng cho mình.




Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

NGƯỜI SIÊU TỐT

Cách đây mấy ngày, đọc trên Báo Tuổi trẻ có câu chuyện về chị Nguyễn Thị Thuật ở  thôn Du Nghệ, thị trấn Quốc Oai (Hà Nội), nhà thuộc thuộc diện nghèo nhất vùng, học vấn cũng thấp, làm nghề buôn bán đồng nát, quanh năm vẫn chẳng đủ nuôi hai con ăn học vậy mà  khi  vô tình lượm được 10 cây vàng trong một lần đi mua phế liệu,  vợ chồng chị đã nhất trí với nhau là tìm cho được người bị mất vàng để trả cho họ. Cũng nên biết rằng trị giá của 10 cây vàng đó là hơn 400 triệu đồng, một số tiền mà cả hai anh chị làm nghề phế liệu 10 năm tích cóp cũng không thể có được. Vậy mà chị nói việc đó như là một chuyện bình thường, mà  đâu chỉ có lần trả lại vàng đó, chị  đã từng “trả lại tiền cho người ta trong “vô số lần khác”. Chị Thuật bảo, đi mua phế liệu dù có vớ được 30.000 đồng, 50.000 đồng chị cũng sẽ tìm lại người mất để trả. Trong 5 năm đi mua phế liệu, chị từng nhiều lần trả lại người khác số tiền lên đến 3-5 triệu đồng. Chị Thuật bảo giàu hay nghèo đều do chính tay mình làm ra chứ không thể vui vẻ hưởng thụ những đồng tiền nhặt được của người khác. Chị Oanh, chủ nhân của 10 cây  vàng bị mất, sau khi nhận lại đủ số vàng trên  có biếu lại chị Thuật 2 chỉ vàng nhưng chị  đã kiên quyết không nhận.
Việc làm của chị Thuật là tấm gương sáng đáng để chúng ta trân trọng và tôn vinh. Khác hẳn với những người “xấu xí”  vừa mới đây thôi khi đổ xô vào cướp những lon bia đổ ra đường  từ một vụ tai nạn giao thồng, mặc cho người tài xế  đã hết lời van xin.

Trong xã hội chúng ta, bên cạnh những người xấu còn không ít người tốt như chị Thuật, trong số họ, có những người trình độ văn hóa thấp và rất nghèo nhưng họ không hèn và có tư cách sáng ngời, khác hẳn với một số kẻ tuy có học nhưng tham lam vô độ, tìm mọi cách để bòn rút tiền của của nhà nước, của nhân dân, không  từ một thủ đoạn nào và  không biết đến liên sỉ là gì.

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Tản mạn chuyện công chức làm giàu

Mới đây bên lề Quốc hội, đại biểu Trần Du lịch đã phát biểu với báo chí rằng “Cũng nên giáo dục một quan điểm ngay từ đầu, từ nhỏ: Anh đã làm công chức thì hãy xác định là phục vụ cho nhân dân, đừng bao giờ anh mơ tưởng đến làm giàu. Muốn làm giàu thì hãy ra khu vực tư nhân mà làm. Làm quan chức mà để mong giàu có thì phải trị ngay cái tư tưởng đó”. Ý kiến này của vị đại biểu Quốc hội, nhìn từ  góc độ của một bộ máy nhà nước chuyên nghiệp là rất chính xác và nói một cách dân dã là rất chí lý, nhưng nó sẽ thuyết phục hơn khi người công chức, viên chức của chúng ta có đồng lương đủ sống không phải vướng bận gì về chuyện “cơm áo gạo tiền” để tập trung dồn hết tâm sức mà cống hiến, phục vụ bộ máy mà mình được tuyển chọn, sử dụng, chứ không phải sống với đồng lương khiêm tốn, để rồi phải tranh thủ kiếm tiền để lo cho gia đình, con cái, một tình trạng khá phổ biến hiện nay.
Với vai trò là nhân tố cấu thành bộ máy nhà nước, trách nhiệm của công chức là nặng nề, sự chuyên nghiệp, trong sạch của họ là nền tảng của một bộ máy nhà nước vững mạnh. Chính vì vậy mà trong chủ trương cải cách hành chính, việc đổi mới, nâng cao chất lượng, nâng cao tinh thần trách nhiệm và đạo đức cán bộ công chức luôn luôn được đề cập. Trong sự đan xen, mâu thuẫn giữa bản chất của công chức mà một bộ máy nhà nước trong sạch vững mạnh với những nhu cầu rất đời thường của mỗi con người, để làm được một công chức đúng nghĩa quả là không dễ. Phải dũng cảm mà nhìn thẳng vào sự thật và nói với nhau một cách “đời thường” một chút là, giữa một bên là  sự cám dỗ, sức hấp dẫn của đồng tiền và bên kia là đồng lương ít ỏi của công chức, viên chức, quả là một ranh giới khá mỏng manh. Với mặt bằng đồng lương  như hiện nay, thì thu nhập của công chức quả là khiêm tốn. Để giữ được mình, để lương tâm không phải cắn rứt vì làm những điều sai trái, vi phạm pháp luật, tham nhũng, tiêu cực v.v…là một thử thách luôn đặt ra cho những công chức chân chính.
Đối diện với thực tế là lương không đủ sống thì tất yếu buộc con người phải toan tính, mưu cầu cuộc sống. Một vị lãnh đạo một cơ quan công quyền, nay đã nghỉ hưu, từng bộc bạch với người viết rằng, thật lòng là khi nhận cái phong bì của cơ sở cho nhân một dịp lễ tết nào đó, nôm na gọi là “lộc”, tuy đó không phải là tiền chạy chọt hay hối lộ gì nhưng vẫn “cảm thấy nhục lắm chứ”. Vì nghĩ đến chuyện ngày mai tiền học cho con, tiền chữa bệnh cho mẹ già lấy ở đâu mà đành tặc lưỡi nhận cái phong bì đó. Tất nhiên nếu với đồng lương đủ sống, đủ lo cho những chuyện đời thường của bản thân, của gia đình thì người ta đâu đến nỗi phải nhận những khoản “lộc” trong tâm trạng không lấy gì làm thoải mái như vậy!
Cũng xuất phát từ chuyện lương không đủ sống mà nhiều cơ quan đã tạo điều kiện cho công chức viên chức kiếm thêm thu nhập bằng cách “bật đèn xanh” để họ kiếm thêm những khoản ngoài lương. Từ đó mà có người đã nhận xét rằng, hiếm có nước nào cho phép công chức, viên chức làm thêm, hành nghề tư nhân rộng rãi, thoải mái như nước ta. Trong thực tế thì mức lương chính thức của công chức quá thấp so với khu vực tư nhân và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài. Ngay cả so sánh với khu vực doanh nghiệp Nhà nước, đã tạo ra sự không công bằng trong xã hội. Lương không đảm bảo cuộc sống của bản thân công chức và gia đình họ (có thể ước tính chỉ đáp ứng 30 – 40% nhu cầu tối thiểu của một gia đình công chức). Vì thế, công chức buộc phải xoay sở để có thêm thu nhập; trong đó có những thu nhập hợp pháp. Song, có khá nhiều thu nhập không chính đáng, bất hợp pháp dựa vào quyền lực của công chức (những người có quyền cấp đất, cho thuê đất, có quyền duyệt dự án đầu tư, cấp tín dụng, cho khoanh nợ; có quyền bổ nhiệm chức vụ, có quyền can thiệp vào kết quả xét xử của tòa án…) mà thực chất là tham nhũng. Không hiếm những đối tượng công chức vật vã kên than” lương không đủ sống, rồi hàng loạt lệnh cấm, quy định ban ra nhưng một thực tế vẫn diễn ra là, trở thành công chức là niềm mơ ước của số đông. Thậm chí có người sẵn sàng đổi cả một khoản tiền tương đương hàng trăm tháng lương để được… làm công chức!
Để thúc đẩy kinh tế - xã hội phát triển, nhất là trong điều kiện khó khăn, cần đẩy mạnh tái cơ cấu hiện nay thì đòi hỏi phải có được một bộ máy hành chính năng động, đội ngũ công chức tinh hoa, công tâm. Muốn vậy bộ máy phải tinh gọn chứ không cồng kềnh, kém hiệu quả như hiện nay. Cái tỉ lệ 1% hay 30% “công chức cắp ô” đến nay vẫn trong vòng tranh cãi nhưng không khó nhận ra nhiều người mang tiếng là công chức nhà nước nhưng không có nhiều việc để làm, cứ tà tà sáng đi chiều về, đi trễ về sớm, túc tắc làm việc, lương tháng nhận đều, ung dung, thong thả, đi theo đó là những khoản bổng lộc, “hoa rơi” nhận đều đều, mà có khi còn nhiều hơn lương.

Đến đây, quay trở lại câu nói của đại biểu Quốc hội Trần Du Lịch, muốn làm giàu sao người ta không ra làm ngoài tư nhân mà vẫn có người bằng mọi giá để vào làm công chức!? Phải chăng nơi đó có chỗ để “làm giàu”?!  Một nghịch lý không khó nhận ra về lương công chức và mức sống của họ khong tương xứng như vậy mà mà chúng ta vẫn không đi thẳng vào tìm nguyên nhân, nguồn cội của những nghịch lý đó trong khi vẫn “đẩy mạnh cải cách tiền lương, tinh giản biên chế, chống tham nhũng, lãng phí” từ hết năm này đến năm khác. Cứ để tình trạng đó kéo dài mà không đi vào giải quyết căn nguyên của vấn để thì sẽ tiếp tục tồn tại một bộ phận công chức giàu có nhưng cũng…đi tù vì tham nhũng lúc nào không hay, tạo ra những công chức có lối sống làm giàu bất chấp thủ đoạn khiến băng hoại giá trị đạo đức trong xã hội. Đó chính là thực tế và tương lai gần rất đáng lo ngại đố với bộ máy nhà nước đang rất cần tinh gọn và trong sạch của chúng ta.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

AI ĐÃ GIÚP THỦY TINH CHIẾN THẮNG SƠN TINH?

Sáng nay đọc báo thấy có những cái tựa thật chí lý: như “Lũ lụt ở miền Trung – Thiên tai phối hợp với nhân tai”, rồi là “ Ai đã giúp Thủy tinh chiến thắng Sơn Tinh”... Quả là trận lũ “trên mức lịch sử” vừa xảy ra mấy ngày qua ở miền Trung, “Ông trời” đã có sự trợ giúp đỡ đắc lực của “Con người” trong việc nhấn chìm nhiều thôn xóm, làng mạc trong biển nước. Bây giờ chỉ có người “thiểu năng trí tuệ”mới dám nói là trận lụt vừa rồi, mấy ông thủy điện là vô can! Thật xót xa trước cảnh người dân, trong đó đa số là nông dân phải khổ sở thế nào để chạy cơn “lũ chồng lũ” này. Không biết những người  đề xướng xây dựng hệ thông thủy điện dày đặc trên các con sông ở miền Trung nghĩ gì trước cảnh tượng đó. Chỉ vì vì cái lợi trước mắt mà quên hết tất cả. Rồi đây đến mùa khô năm tới, vùng hạ lưu lại phải tiếp tục đối mặt với nạn hạn hán, xâm nhập mặn do nước biển dâng, cá thì không còn để mà đánh bắt...Dân lại khổ thêm một lần nữa. Lỗi này tai ai chắc cũng không khó nhận ra, vậy mà ông Bộ trưởng Bộ Công Thương, khi nói trước diễn đàn  Quốc hội cứ nói vòng vo và lôi“chúng ta’ vào trong các vấn đề liên quan đến thủy điện!? Để mấy vị nghĩ ra mấy cái dự án thủy điện kia dọn nhà đến vùng hạ lưu các con sông ở miền Trung định cư  để thấm thiấ và hiểu được nỗi khổ chạy lũ của người dân ở đây xem các vị ấy nghĩ gì!

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

CHUYỆN KHÔNG CÓ GÌ LÀ BẤT NGỜ

Sáng nay đọc báo thấy tin: Chỉ vài giờ sau trận hoà 3-3 trước CLB Bangu Atletico (Braxin), Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) đã đình chỉ chức Trưởng đoàn U23  của ông Trưởng Hải Tùng và cho HLV trưởng Hoàng Văn Phúc thôi nhiệm vụ.
Lúc đầu mình cũng hơi bất ngờ trước thông tin này vì trong  các trận tập huấn trong và ngoài nước vừa qua, chuẩn bị cho Seagame 27, mặc dù còn một số điểm cần khắc phục nhất là ở hàng hậu vệ, nhưng  đội bóng của ông Phúc đều thắng hoặc hòa. Tuy nhiên, khi nhớ lại kết quả và diễn biến của trận đấu tối hôm qua, mình nghĩ việc cách chức như vậy là “đúng người đúng tội”.
Thực ra là tối hôm qua, mình đã dự định về nhà lúc 6 giờ để xem đội U23 đá với một đội bóng đến từ xứ sở Samba nhưng quên bẵng mất, đến hơn 7 giờ mới chọt nhớ ra có trận đấu này, mở TV ra xem thì thấy kết quả tỷ số tại thời điểm phút 71 đã là 3-3. Thấy còn gần 20  phút nữa mới kết thúc trận đấu, mình tập trung vào để xem. Thế nhưng, xem được chưa đến 10 phút mình tắt TV vì quá chán cái cảnh cầu thủ VN đưa qua đưa lại và đưa về, hầu như có đường bóng tấn công nào. Xem mà phát tức. Đành rằng chỉ cần hòa là 2 đội “dắt tay” nhau vào bán kết (thậm chí đội U23 thua cũng vào). Đây là trận đấu của một giải giao hữu, yêu tố thắng thua không đến mức căng ra mà đã nhưng để có được một đội hình tốt nhất tham gia đấu trường trường khu vực, thì phải tìm các bài chiến thuật cũng như tạo được tinh thần “chiến đấu” máu lửa cho các cầu thủ mới hòng có vị thế “đàn anh” của Đông Nam Á. Vậy mà ông HLV này đã chỉ đạo các học trò của mình đá như những “bóng ma vật vờ” chờ hết giờ, coi thường hàng chục ngàn khán giả có mặt trên sâu Gò Đậu đang cổ vũ hết mình cho mình với hình anh Bác Hồ, Bác Giáp giương cao trên khán đài và hàng triệu người VN theo dõi trực tiếp qua truyền hình!
Xem U19 VN đã ở giải U19 ĐNA vừa rồi,  mình cũng như nhiều người có niềm tin lớn lao về tương lai của bóng đá Việt Nam để sánh vai với các cường quốc trong cùng châu lục bao nhiêu thì  tối qua, xem U23 đá lại thấy hụt hẫng và thất vọng bấy nhiêu.

Hành động của VFF theo mình kịp thời và dũng cảm vì từ nay đến Seagame không còn bao lâu nữa. Nhưng có như vậy thì hy vọng bóng đã VN mới  phát triển được, còn không thì cứ mãi ở vùng trũng của bóng đá Đông Nam Á chứ không dám “mơ” đến tầm châu lục.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

U19 VIỆT NAM – BIẾN ĐAU THƯƠNG THÀNH SỨC MẠNH, QUẬT NGÃ ‘GÃ KHỔNG LỒ” AUSTRALIA VỚI TỶ SỐ KHÔNG TƯỞNG 5-1



“Trong một ngày thi đấu xuất sắc, U19 Việt Nam gây địa chấn khi quật ngã U19 Australia với tỷ số 5-1 qua đó giành tấm vé vào VCK châu Á năm sau tại Myanmar. Đây là món quà tuyệt vời nhất mà thầy trò HLV Guillaume dâng lên Đại tướng Võ Nguyên Giáp”
 Mình rất kết câu mở đầu trên của Vietnamnet về chiến thắng vang dội này của Đội U19 Việt Nam – Một chiến thắng không gì có thể ngọt ngaaof hơnng! Thắng Đài Loan  bằng tỷ số của một trận Tennis ở trận đầu,  tiếp tục thắng Hongkong ở trận thứ 2 với tỷ số 5-1 cũng là khá bình thường thì trận thắng úc quả là phi thường, vì theo dự đoán và phân tích của các nhà chuyên môn thì U19 Úc rất mạnh, có nhiều cầu thủ chơi ở các đội bóng tên tuổi châu Âu và cả trong đội tuyển Úc. Chưa nói, ngoài đẳng cấp và kỹ thuật thì các cầu thủ Úc còn có thể hình vượt trội, vì thực ra, gọi họ là người  châu Ấu thì đúng hơn là châu Á. Mong muốn cầm hòa được U19 Úc đã là hay lắm rồi, đằng này, các chàng trai của chúng ta còn làm hơn thế nữa.
Điều đặc biệt và ấn tượng là hình ảnh trước trận đấu, các cầu thủ Việt nam đã có một phút mặc niệm đại tướng Võ Nguyên Giáp, một hình ảnh đẹp và cảm động. Và phải chăng, Bác Giáp kính yêu đã phù hộ và truyền sức mạnh và sự tự tin cho các chàng trai của chúng ta chiến thắng giòn giã.
Và Vietnamnet đã kết lại: “Đây cũng là món quà đầy ý nghĩa mà U19 Việt Nam dâng lên Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Vị tướng của nhân dân Việt Nam vừa vĩnh biệt chúng ta để đi gặp Bác Hồ và những nhà khai quốc”.
Một buổi tồi với nhiều cảm xúc: Buồn – Vui và Tự hào!