Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Photo:Những “Chiếc Mũ” Xinh Đẹp Của Thiên Nhiên

Một số loài nấm có hình dáng giống như chiếc ô màu đỏ hoặc da cam, còn nhiều loài nấm giống hệt mũ rộng vành lộn ngược…
Martin Harper, một chuyên gia của tổ chức bảo tồn RSBP tại Anh, nói rằng nấm là những sinh vật quan trọng, song lại không được coi trọng, trong thế giới của chúng ta. Nấm không phải động vật và cũng không phải thực vật. Chúng là những sinh vật nhân chuẩn tự dưỡng có thành tế bào bằng kitin. Con người không thấy phần lớn loài nấm trên trái đất trong phần lớn thời gian của năm, bởi chúng sinh trưởng trong đất, chất mùn, xác sinh vật chết. Mọi loài nấm đều có vai trò quan trọng đối với hệ sinh thái xung quanh chúng, kể cả những loài nấm có khả năng gây bệnh. Nấm phân hủy các hợp chất hữu cơ nên chúng là mắt xích quan trọng trong chu trình chuyển hóa và trao đổi vật chất. Nhiều màu sắc và mùi là đặc điểm nổi bật của nấm..
Mời các bạn cùng ngắm vẻ đẹp muôn màu của nấm qua những bức ảnh dưới đây nhé!
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355906052_AAAAAAAAAAAA.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355923685_KKKKKKKKKKK.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355905927_35.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355906069_CCCCCCCCCCCC.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/20/1355965682_BBBBBBBBB.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355922765_DDDDDDDDDDD.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355905958_40.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355905763_18.jpg
http://images.yume.vn/blog/201212/19/1355923530_JJJJJJJJJJ.jpg
                              
                                          

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

CHUYỆN KỂ TRƯỚC THỀM KỶ NIỆM 88 NĂM NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG VIỆT NAM




          Báo Lao động hôm qua (17/6) có bài viết về chuyện VP UBND thành phố phố ĐN có văn bản thông báo 60 cán bộ công chức tham gia phục vụ lễ tang của một cán bộ nguyên là Phó Chủ tịch UBND tỉnh QN-ĐN. Đến ngày hôm nay là có thêm mấy tờ báo điện tử đăng lại và  có “thêm mắm, thêm muối” vào.
           Về chuyện này, mấy tay nhà báo này rảnh quá hay sao mà sinh nói nhảm như vậy!?. Vị PCT đã mất là cô Nguyễn Thị Lãnh, một cán bộ lãnh đạo, khi còn sống được mọi người quý mến, sống liêm khiết, chồng là chú Hồ Dưỡng đau nằm liệt một chỗ đã nhiều năm. Nhà rất hoàn cảnh, neo người, con cái cũng không phải là có chức sắc gì. Việc đưa lên mặt báo chuyện phân công người của VPUBND thành phố đi phục vụ đám tang này quả là không hay chút nào, nếu nói nặng hơn là xúc phạm đến vong linh của người đã mất, vì gia đình cô Lãnh cũng đâu có đề nghị VPUB làm việc đó. Nghĩa tử là nghĩa tận, đây là việc làm xuât phát từ cái tâm, sự quý trọng của cán bộ công chức VP đối với một cán bộ lãnh đạo cũ của mình đã nghỉ hưu (nghỉ từ lâu). Mọi người đâu có đi phục vụ đám cưới của con em hay đám giỗ của lãnh đạo đương chức nào đâu, mà đây là đám tang của một cán bộ đã nghỉ hưu. Người mà nhưng người đi phục vụ cũng chẳng nhờ cậy, nịnh bợ, hay “ghi điểm” gì với người đã mất và người nhà của họ khi làm việc này cả. Mặt khác, 60 người trong 4 ngày, mỗi ngày 3 buổi thì một buỏi chỉ 5 người ( trong đó có buổi tối và có 2 ngày là thứ Bảy và Chủ nhật) nên cũng chẳng ảnh hương mấy đến công vụ (như bài báo đã nêu) cả, vì đều có kế hoạch, phân công cụ thể. Nhà báo nào viết cái bài đó quả là chẳng hiểu gì về tình người Việt Nam cả, đạo đức nghề nghiệp ở đâu, sao lại vô cảm như vậy!? Truyền thống của dân tộc ta là biết ơn người đi trước nhất lại là người sống có đạo đức, có nghĩa có tình, liêm khiết và lúc sinh thời được mọi người thương yêu, quý trọng. Viết như thế vô hình trung xoáy sâu vào nỗi đau của gia đình của cô Lãnh! Thật chả ra làm sao cả! Cũng nên nói thêm là về lý, việc làm trên cũng không có gì sai vì Chính phủ đã có Nghị định số 105/2012/NĐ-CP ngày 17/12/2012 về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức, viên chức, trong đó có cán bộ hưu trí. Việc VPUBND thành phố tham gia trong Ban tổ chức và phân công người phục vụ cho lễ tang này xét cả về tình và lý thì chẳng có gì sai cả. Trong những ngày chuẩn bị cháo mừng 88 năm Ngày báo chí cách mạng Việt Nam, việc một số tờ báo đưa sự việc trên lên mặt báo đã để lại câu hỏi cho những người làm báo về tính nhân văn, nhân đạo của người làm báo. Quả là thật buồn khi trong ngày của mình, một số nhà báo lại tự đi làm xấu hình ảnh của chính mình như vậy


Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Như thế là tội ác!

Thông thường, mỗi khi nói đến hai từ “tội ác” người ta thường liên tưởng đến những biểu hiện, hành vi cụ thể liên quan đến những yếu tố về đạo đức, quan hệ xã hội và chịu sự chi phối của các định chế của pháp luật. Tội ác, ít hay nhiều đều gây ra nỗi đau cho xã hội, cho công đồng, cho mỗi gia đình hay một cá nhân cụ thể nào đó mà có khi hậu quả của nó để lại là lâu dài, ảnh hưởng đến nhiều thế hệ như những tội ác về chiến tranh, tội ác về tàng trữ, buôn bán ma tuý v.v…Có những loại tội ác có thể rất dễ dàng để nhận diện, nhưng cũng có loại tội ác vô hình, ẩn mình dưới một vỏ bọc, một hình thái nào đó, mà thoạt nhìn tưởng chừng là “vô can” nhưng lại là mầm mống, căn nguyên, mà nếu xem nhẹ sẽ là mối đe doạ, dẫn đến những tội ác hữu hình, đôi khi ảnh hưởng đến cả cộng đồng xã hội. Xin nêu ra đây một số tội ác vô hình rất đáng để suy ngẫm.
Thời gian gần đây, chúng ta nghe trên các phương tiện thông tin đại chúng đề cập nhiều đến tình trạng một số học sinh lớp 5, lớp 7 ở một số địa phương  không đọc thông viết thạo tiếng Việt mà vẫn được lên lớp đều đặn hàng năm. Tất nhiên, ai cũng biết đó là hậu quả của “căn bệnh thành tích” trong giáo dục. Giáo viên muốn lớp của mình lên lớp 100%, tỷ lệ học sinh giỏi, học sinh tiên tiến phải cao hơn lớp khác. Nhà trường thì muốn trường mình không có lớp nào kém, học sinh lên lớp phải cao hơn trường khác…Cứ như vậy người ta “đẩy” lên lớp đều đều cho "bằng anh bằng chị", cho dù chuyện đọc chuyện viết của học sinh không phải ai cũng khá lên theo lớp học, cấp học. Bên cạnh đó, cùng với sự thiếu kiểm tra, kiếm soát của các bậc phụ huynh đến chuyện học hành của con em mình cũng góp phần cho sự kém cỏi của con em mình được dung túng, bưng bít và lây lan. “Bệnh thành tích” đối với bất cứ lĩnh vực nào đều đáng lên án nhưng riêng với lĩnh vực giáo dục lại càng phải lên án mạnh hơn, nói thẳng ra, nếu để nó tồn tại, không diệt tận gốc sẽ là tội ác đối với tương lai của đất nước. Những người dung túng, tạo điều kiện để căn bệnh này phát triển lây lan cũng phải được coi là người phạm tội.
 Trong lĩnh vực giáo dục còn một loại “tội ác” nữa cũng cần lên án  đó là việc giáo viên dạy trên lớp không hết mình, trong khi lại “để dành”, gợi ý để về nhà dạy thêm, dẫn đến chuyện những em không có điều kiện kinh tế, gia đình nghèo, khó khăn, sẽ không có đủ tiền để học thêm, mặc dù nếu tận tâm, giáo viên có thể truyền đạt cho các em tại lớp học. Vậy là sự thiếu hụt về kiến thức không do các em tự gây ra mà do "Giáo đức" yếu kém của một số giáo viên, nguyên nhân chỉ vì tạo nên do sự khó khăn về kinh tế của gia đình các em. Ngẫm lại, đó cũng là một hình thái “tiền tội ác” cần phải bị lên án.
Hậu quả lâu dài của những “tội ác” trên sẽ được minh chứng ngay trong cuộc sống. Trình độ văn hoá thấp, thiếu hiểu biết sẽ dễ dàng là con đường dẫn đến tội ác hữu hình, vốn có rất nhiều trong cuộc sống đời thường, dẫn chứng là, không ít tội phạm ra trước vành móng ngựa là do trình độ văn hoá rất thấp mà ra. Những người gây ra những tội ác một cách gián tiếp đâu có nghĩ đến chuyện nguồn cội của những tội ác đó xuất phát từ họ hoặc có thể có người biết nhưng vẫn cố tình bỏ qua để chạy theo thành tích, danh vọng, đồng tiền….      
Đó là lĩnh vực giáo dục. Còn các lĩnh vực khác chẳng hạn như y tế. Bệnh nhân, dù là trong tình trạng cấp cứu nhưng chưa kịp mang theo tiền hoặc không đủ tiền sẽ bị đối xử không nhiệt tình như đối với người có nhiều tiền, thậm chí chỉ vì những nguyên nhân đó mà có người phải từ giã cõi đời một cách oan uổng. Trường hợp khác, người  ta chỉ tận tình khi bệnh nhân khám dịch vụ, khám ở phòng mạch tư, trong khi rất thờ ơ, khám qua loa, đại khái đối với những người khám bệnh, điều trị theo diện bảo hiểm y tế. Nếu có lỡ gây chết người thì đa số chỉ bỉ xử lý theo kiểu “thiếu tinh thần trách nhiệm”, hạn chế về trình độ gây hậu quả nghiêm trọng v.v…Nói dân dã, những người làm như vậy là kẻ "thất nhân ác đức", hay như nội dung đang đề cập trong bài viết này đó cũng là tội các vô hình nhưng lại không dễ gì diệt trừ đúng người đúng tội.
Một loại tội ác dấu mặt khác mà hiện nay đang có chiều hướng "phát triển", liên quan đến vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Đó là việc người ta dùng Formol để cho vào phở, hàn the làm chả thêm dai, giòn, hoá chất bị cấm để giữ cho thịt, cá, rau quả tươi lâu, làm cho bún “sáng màu” lâu thiu...nhưng vẫn được một số người. mặc dù biết sự độc hại của các loại hóa chất mình sử dụng, vẫn đang tâm sử dụng trong các sản phẩm bán ra thị trường, được sử dụng đại trà trong bữa ăn hàng ngày của biết bao người. Rồi là cơ quan kiểm nghiệm, dù đã phát hiện trong các sản phẩm có chất cấm từ đó từ lâu mà lại ém nhẹm, không công bố trong thời gian khá dài v.v...Có thể việc làm này chưa gây ra hậu quả nhãn tiền là những cái chết tức khắc, nhưng về lâu dài sẽ dẫn đến những căn bệnh thuộc loại nan y, dẫn đến những cái chết không đáng có. Tất cả xuất phát từ những người, vì lợi nhuận mà bất chấp tất cả, quên đi cái tâm của con người đối với nhau. Không loại bỏ, ngăn chặn những biểu hiện ban đầu của loại tội ác này, cũng là một cách tiếp tay, dung túng cho nó.
Cuối cùng, một loại tội ác vô hình khác cũng nên đưa vào là chuyện, ôtô chở quá số người quy định, xe không đảm bảo an toàn nhưng vẫn được những người có trách nhiệm làm lơ cho qua hoặc do tiêu cực, thay vì xử phạt lại “làm luật”. Người vi phạm quy định nhưng vì năn nỉ, hoặc chạy chọt mà được cho đi tiếp, cuối cùng, đích là có khi là tàn phế suốt đời hoặc cái chết…Những người gián tiếp gây ra hậu qủa trên, rõ ràng, ít nhiều là người gây tội ác cho không chỉ một mà là nhiều người.

Đã đến lúc quan tâm đến những loại tội ác vô hình nêu trên, không nên làm theo một chiều, chỉ quan tâm đến những tội ác hữu hình mà quên đi mầm mống phát sinh của những tội ác mà khả năng của chúng ta vẫn có thể ngăn chặn ngay từ trong trứng nước.

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

NHỚ BA (Viết nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 88 của Ba)

Thấm thoắt mà đã hơn 12 năm ngày Ba mất. 12 năm qua, Ba không còn được chứng kiến những đổi thay, trưởng thành của con, cháu; của thành phố, của Phố cổ Hội An mà ba rất yêu thương; của đất nước thời kỳ đổi mới và những biến động đầy bất ngờ của bàn cờ chính trị thế giới, những lĩnh vực mà sinh thời, ba và mình hay trao đổi, bình luận và cả những buổi tranh luận khá sôi nổi. Đó cũng là 12 năm mình không được cùng ba “dãi nắng dầm mưa” xếp hàng cả tiếng đồng hồ để được có mặt trên khán đài Sân Chi Lăng để chứng kiến những trận bóng đá có đội Đà Nẵng đá cũng như thức khuya để xem và cùng la hét trước màn hình tivi khi xem  World Cup …
Không hiểu sao, Ba đi xa 12 năm rồi mà đến bây giờ, thỉnh thoảng mình vẫn gặp ba trong giấc mơ, thấy cái dáng cao dong dỏng của ba lụi hụi với chiếc máy ảnh trên vai, lóc cóc đạp xe trên phố hay ở đâu đó quanh đây nhắc nhở, khuyên bảo con cháu nhiều điều hay, lẽ phải trong cuộc sống đời thường, trong công việc…Nhiều khi thức giấc mình cứ ngỡ là ba mới ở đấu đây, có những hôm mình khóc trong mơ đến khi tỉnh giấc nước mắt còn đầm đìa vì nhớ, vì thương ba…
Hôm nay, tự nhiên nhiều kỷ niệm về ba lại ùa về, như sự việc còn mới rợi đâu đây. Mình nhớ rất rõ là suốt cả đời niên thiếu, chỉ bị ba đánh đòn đúng có một lần, mà cũng không phải là đòn đau. Nhớ giai đoạn nhưng năm 76- 80 của thế kỷ trước, khi xe cộ còn khó khăn, những lúc ra đến bến xe, vé đã bán hết, không còn chỗ để xe chất thêm khách, vậy là ba chở mình trên chiếc xe đạp cọc cạch, đạp gần ba chục cây số về thăm bà con, đám giỗ, chạp mả ở Hội An. Những lần đó, ba luôn nhắc nhở, chỉ bảo thằng con trai, đứa cháu đích tôn là mình về  thái độ ứng xử với ông bà tổ tiên, biết nơi nào là mộ ông bà nội, cô bác…để sau này ba già yếu, mình sẽ kế tục để lo hương khói ( bây giờ, khi 2 con đã lớn, mình cũng lại làm như ba đã làm với mình đối với chúng nó). Chính vì vậy mà tuy ở Đà Nẵng, mọi giỗ chạp, vị trí các ngôi mộ của những người thân đã mất, bây giờ mình đều nhớ rất rõ và lo hương khói chu đáo.
Nhớ lắm cái lần đi Sài Gòn thi đại học, ba và chú Tiến - bố của thằng Nam, bạn nối khố của mình - đưa hai đứa từ nơi trọ đến địa điểm thi và ngược lại, lo từng bữa cơm, miếng nước cho con để thi cho tốt. Rồi là khi học Đại học thỉnh thoảng Ba vào thăm mình, mang theo đủ loại đồ ăn từ ruốc sả đến những con cá nục, cá lầm, cá chuồn khô  mà Ba Má phơi khô để dành gửi cho mình... Những món ăn tuy đạm bạc, đơn sơ nhưng thấm đậm tình thương yêu thương của Ba, Má. Những năm tháng vất vả gian nan của thời kỳ bao cấp, chiến tranh biên giới Tây Nam – biên giới phía Bắc. Hai chị em mình vẫn học hành tới nơi tới chốn, một phần lớn cũng vì thương Ba, thương Má, mặc dù chỉ với đồng lương nhà giáo nghèo, tảo tần, chắt chiu lo cho con ăn học chu đáo. Đó là động lực to lớn để 2 chị em mình quyết chí học tập và thành đạt như ngày hôm nay.
Đến khi mình ra trường, rồi đi làm ba vẫn luôn quan tâm giúp đỡ động viên mình công tác tốt, làm việc có trách nhiệm,có trước có sau, có đâu có đuôi, không tự kiêu, tự mãn, không bao giờ bi quan nản chí, sống tốt với mọi người... Mình biết viết báo như ngày nay cũng do ảnh hưởng rất lớn từ khả năng viết báo của Ba. Thời đó, Ba viết bằng bút trên giấy học sinh hoặc sang lắm sau này  lóc cóc cả đêm trên cái  máy đánh chữ cũ kỹ. Mỗi lần có nhuận bút là ba chiêu đãi cả nhà đủ thứ món ngon, khi đó không khí cả nhà vui thật là vui.  Ngoài ra không thể không nhắc đến tính văn hóa – văn nghệ của ba …cái máu “đàn ca sáo thổi” của mình cũng “nhiễm” khá nhiều từ Ba, một người rất rành về nhạc lý, biết đàn, biết hát khá chuẩn.
Những năm 90 của Thế kỷ trước, cuộc sống đã dễ thở hơn, Ba đã chứng kiến thằng con trưởng thành, chưa thể bằng người này người kia nhưng cũng đã có được xe máy để đi. Những năm cuối đời ba đã chứng kiến mình có được cái xe Siva 100 phân khối, thấy được thằng con sắm được cái ”cục gạch” Ericson (đó là những sự kiện lớn trong gia đình mình thời đó)... Năm 2000, khi ba đã khá yếu, để thỏa lòng mong ước của ba, chị em mình đã thuê taxi để chở ba đi qua cầu quay Sông Hàn, “cây cầu thế kỷ”, khi nó khánh thành chưa lâu.
Ba cũng là người chống rất thương vợ. Má mình hồi trẻ trẻ vốn là ”tiểu thư đài các”, vì yêu ba mà trốn gia đình, vượt giới tuyến đầy hiểm nguy thời Mỹ - Diệm  ra miền Bắc để đến với  Ba, lúc đó đã được Pháp trao trả ra Bắc. Chính vì vậy mà ba rất yêu quý má. Tuy ở cái tuổi 60-70 rồi nhưng má vẫn còn “làm nũng” ba và trong những tình huống đó, ba đều chiều mà tối đa, má ưng cái gì là ba đều tìm mua cho bằng được, nhiều khi phải chạy đi chạy lại nhiều lần để mua cho được món mà má thích, nhất là những năm má đã nằm liệt một chỗ. Ai cũng bảo trông Ba như vậy dễ gì “đi” trước má. Vậy mà không ngờ mà Ba đổ bệnh chưa đầy 2 năm rồi “đi” trước  Má 8 năm. Ba mất vì một khối u trong não chứ không phải vì căn bệnh “thiểu năng động mạch vành”, mắc phải do gắng sức lo chuẩn bị cho lễ khai giảng năm học mới sắp khai giảng, khi Ba đang là hiệu trưởng Trường cấp 1,2 Hoàng Văn Thụ. Ba vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo đó nhưng lại “ra đi” vì một căn bệnh  nan ý khác là u não. Tuy qua chụp citi, biết là có khối u trong não của Ba, nhưng bác sỹ không thể can thiệp bằng phẫu thuật, do tiền sử nhồi máu cơ tim của ba. Đành "chung sống" với cái khối u đó đến ngày phải vĩnh viễn ra đi. Cái buổi sáng đau thương ngày 24 tháng 2 âm lịch năm 2001 ấy mãi mãi không bao giờ mình quên. Hai chị em chứng kiến giờ phút lâm chung, khi tim ba đập yếu dần mà không thể làm gì hơn khi bác sỹ cũng đã bó tay. Nhà chật quá, đường vào khu tập thể là một cái hẻm sâu, không dễ gì khiêng linh cữu ra được, vì vậy không thể  tổ chức đám tang ở nhà, cũng may hồi đó, Nhà Tang lễ Bệnh viện C còn dành cho đối tượng cán bộ trung cấp như ba nên việc tổ chức cũng ổn thỏa. Tiễn đưa Ba đến nơi an nghỉ cuối cùng ở Hội An có rất nhiều  bạn bè, đồng nghiệp của Ba, Má; của chị em mình, bà con, hàng xóm.  Năm 2001 Ba mất, năm 2002, mình được điều lên Văn phòng UB, tiếc rằng Ba không còn sống để chứng kiến thằng con trai cưng của ba trưởng thành, đi lên từ chính cái đầu và đôi chân của nó. Cũng vì nghĩ đến Ba, đến Má mà mình không ngừng phấn đấu, vươn lên để đến ngày hôm nay không có gì phải hổ thẹn với lương tâm với Ba, Má.
76 năm cuộc đời của một người từ người thanh niên yêu nước bị những đòn roi, nhục hình trong lao tù của của thực dân Pháp,  đến khi tập kết ra Bắc, trải qua những năm tháng bom đạn Mỹ bắn phá miền Bắc, gian khổ hiểm nguy nhưng  không dời bục giảng lấy một ngày; đó còn là những năm khó khăn của thời bao cấp phải đạp xe đi xa hàng chục cây số để mua những lạng mỡ, lạng thịt để có bữa ăn tươi cho cả nhà, rồi là vào rừng lấy củi, vào xưởng mộc lấy mùn cưa để về giúp má và chị Thanh lo bữa cơm gia đình. Rồi là những năm sau giải phóng làm hiệu phó, hiệu trưởng các trường cấp II ở Đà Nẵng, lúc nào cũng nghiêm khắc nhưng rất chân tình, giản dị và đặc biệt là rất liêm khiết. Mình tự hào vì được sinh ra trong một gia đình mà Ba, Má tuy nghèo vật chất nhưng giàu tình thương. Được sống trong môi trường giáo dục từ nhỏ nên chị em mình không bao giờ làm cái gì để đánh mất cái bản sắc vốn có của gia đình. Với mình, Ba Má luôn là “Nhà giáo nhân dân” trong tim mình. Suốt đời Ba hết lòng vì sự nghiệp “trồng người”, vì vợ, vì các con và đàn cháu nội, ngoại. Hơn 12 năm rồi mà mình có cảm giác Ba vẫn còn đâu đây để dõi theo từng bước đi  của đưa con trai tuy đã 50 “cái xuân xanh” nhưng vẫn cảm thấy luôn nhỏ bé dưới cái cái “bóng cả” của Ba như ngày nào.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

LÀM QUEN VỚI CÁC KIỂU CƯỜI NHÉ



Sưu tầm




 
Khó có thể kìm lòng trước vẻ mặt của cô bé con.
Khó có thể kìm lòng trước vẻ mặt của cô bé con.
Cố cười hết cỡ.
Cố cười hết cỡ.
Làm mặt xinh.
Làm mặt xinh.
Cố giữ vẻ mặt nghiêm trang mà không nổi.
Cố giữ vẻ mặt nghiêm trang mà không nổi.
Điệu tán tỉnh.
Điệu tán tỉnh.
Đứng hình.
Đứng hình.
Nhếch mép.
Nhếch mép.
Khoảng cách giữa buồn và vui.
Khoảng cách giữa buồn và vui.
Vừa cười vừa diễn.
Vừa cười vừa diễn.

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

THE SECRETS OF OLD AGE... Bí Mật Tuổi Già

 (Sưu tầm)
 
THE SECRETS OF OLD AGE...
TO THOSE OF US WHO ARE ALREADY THERE
AND TO THOSE WHO WILL SOON BE THERE.

Gởi ai đã và sắp đến tuổi già.

The Secrets of Old Age
Before middle age – Do not fear!
After middle age – Do not regret!
Enjoy Your Life While You Can
Bí Quyết của Tuổi GiàTrước tuổi trung niên- Đừng sợ hãi !
Sau tuổi trung niên - Đừng tiếc nuối !
Hãy tận hưởng cuộc đời lúc nào có thể


Do not wait til you cannot even walk just to be sorry and to regret.
As long as it is physically possible, visit places you wish to visit.
Đừng đợi đến khi chân hết lết nổi, rồi mới tiếc nuối.
Khi nào thể lực còn cho phép, hãy đến thăm những nơi mình thích.

When there is an opportunity, get together with old classmates,
old colleagues & old friends.
Khi có cơ hội, hãy họp mặt với các Ông, Bà bạn già.

 

The gathering is not just about eating; it’s just that there is not much time left.

Họp mặt không chỉ để ăn uống; mà để tận dụng khoảng thời-gian-chẳng-còn-lại-bao-nhiêu.
 
 


Money kept in the banks may not be really yours.

When it is time to spend, just spend, & treat yourself well as you’re getting old .
Tiền gởi trong Ngân hàng chưa hẳn là của bạn. Khi có dịp cần tiêu, thì cứ tiêu, & hãy đối xử tốt với chính mình vì mình đang mỗi ngày một già đi.

 
Whatever you feel like eating, just eat! It is most important to be happy.
Thích ăn gì, cứ ăn! Điều quan trọng là bạn cảm thấy hạnh phúc.


Food which are good for health – eat often and more - but that is not everything.
Thực phẩm tốt cho sức khỏe - ăn thường xuyên và nhiều- nhưng không hẳn chỉ ăn có thế.
Things which are not good for health - eat less and once in a while - but do not abstain from them totally.
Thực phẩm không tốt cho sức khỏe - thỉnh thỏang ăn một chút - không nhất thiết phải tuyệt đối kiêng những thực phẩm này.


Treat sickness with optimism. Whether you are poor or rich,
Hãy chữa bệnh bằng sự lạc quan. Dù bạn giàu hay nghèo.
Everyone has to go through the birth, aging, sickness and death.
Mọi người đều không tránh khỏi Sinh, Lão, Bệnh, Tử

.
There is no exception, that’s life. Do not be afraid or worried when you are sick.
Không có ngoại lệ, đời là thế.
Đừng sợ hãi hay ưu tư khi bạn trở bệnh .
Settle all the outstanding issues before hand and you will be able to leave without regret.
Hãy sắp xếp trước mọi việc và sẵn sàng ra đi không nuối tiếc.
Let the doctors handle your body,God handles your life & loves you, but be in charge of your own moods.
Hãy để các bác sĩ chăm sóc sức khỏe cho mình, để Thượng Đế chăm sóc cuộc đời và yêu thương mình, nhưng chính mình phải làm chủ tâm trạng mình.
If worries can cure your sickness, then go ahead and worry.
Nếu sự lo âu có thể chữa khỏi bệnh cho bạn, thì bạn cứ lo âu đi!
If worries can prolong your life, then go ahead and worry.
Nếu sự lo âu có thể giúp bạn sống lâu, thì bạn cứ lo âu đi!
If worries can exchange for happiness, then go ahead and worry.
Nếu lo âu có thể đem đổi lấy hạnh phúc, thì bạn cứ lo âu đi!
Our kids will make their own fortune.
Con cái sẽ tự gây dựng nên gia sản của chúng.

 
 
 
 
 
 
Look After Four Old Treasures
Hãy lo gìn giữ Bốn Báu Vật của mình
1. Your old body – pay more attention to health, you can only rely on yourself on this.
Thân thể mình - cần chú ý hơn đến sức khỏe, chỉ mình biết sức mình hơn ai hết.
                                    

2.
Retirement funds – money that you have earned, it is best to keep them yourself.
Quỹ hưu trí - tiền do bạn làm ra, nên giữ cho chính mình là tốt nhất
3. Your old companion– treasure every moment with your other half,
one of you will leave first.
Người bạn đời - hãy trân quý từng giây phút sống bên nửa-kia-của-mình; rồi một trong hai nửa sẽ ra đi trước.



PERFECT LOVE TÌNH YÊU LÝ TƯỞNG
4. Your old friendsseize every opportunities to meet up with your friends. Such opportunities will become rare as time goes by.
Các bạn già - hãy nắm lấy mọi cơ hội để gặp nhau. Cơ hội sẽ hiếm hoi dần với thời gian.
WITH FRIENDS, EVERYDAY YOU MUST LAUGH, DANCE & BE HAPPY !!!
CÙNG BẠN BÈ, MỖI NGÀY TA HÃY CƯỜI VANG, NHẢY NHÓT VÀ VUI VẺ VỚI NHAU !!!
 
Running water does not flow back.
So is life, make it happy!
Dòng nước không bao giờ chảy ngược lại.
Dòng đời cũng vậy, hãy vui sống !



ENJOY EVERY MOMENT OF YOUR LIFE
HÃY TẬN HƯỞNG MỖI GIÂY PHÚT TRONG ĐỜI MÌNH

Regards,